Kết quả đã có.

Phòng ký túc của chúng tôi giành vị trí số một trong phần thi phát sóng trực tiếp.

Công lao này không thể không kể đến Phó Ứng Ngôn.

Anh đã dùng phiếu quyền lực của mình để bình chọn cho nhóm chúng tôi.

Trên màn hình livestream, dòng bình luận bay như p h á o hoa:

Cư dân mạng 1: “Chuyện gì đây? Phó Ứng Ngôn không chỉ không né tránh Lâm Ấu Kinh, còn bỏ phiếu cho nhóm cô ta luôn?”

Cư dân mạng 2: “Doãn Trích Tinh, chị thấy chưa? Người đàn ông của chị bỏ phiếu cho kẻ thứ ba đấy!”

Cư dân mạng 3: “Thêm mấy cảnh như này đi, tui thích xem drama!”

Thế là, đội chúng tôi giành chiến thắng, nhưng tôi lại chẳng thấy vui chút nào.

Tôi đoán, việc Phó Ứng Ngôn công khai tiếp cận thế này có lẽ sẽ khiến tôi bị c h ỉ t r í c h nặng nề hơn.

Chương trình kết thúc, tôi lạnh lùng rời khỏi sân khấu.

Vừa đến hậu trường, tôi đã bị Phó Ứng Ngôn kéo tay lại.

Tôi lập tức c ấ u mạnh vào tay anh.

Phó Ứng Ngôn nhăn mặt, buông tay ra, tôi nhân cơ hội lùi lại cách anh khoảng mười mét.

“Kinh Kinh, chúng ta nói chuyện đi.”

“Anh mau tránh xa tôi ra.”

Tôi cúi đầu, lo lắng bị các máy quay xung quanh ghi lại.

Anh dường như đoán được suy nghĩ của tôi, đẩy cửa một lối thoát hiểm, kéo tôi vào trong.

“Ở đây không có máy quay, chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi.”

“Tôi và anh chẳng có gì để nói cả.” Tôi b ự c t ứ c.

“Phó Ứng Ngôn, nếu anh không muốn tôi g h é t anh, thì đừng làm mấy chuyện như hôm nay nữa.”

“Như hôm nay là sao?” Anh khó hiểu hỏi lại.

“Là can thiệp vào cuộc thi của tôi, nghĩ rằng giấc mơ mà tôi kiên trì theo đuổi phải nhờ anh mới thành hiện thực được.”

“Là hôm trước anh nói, làm người phụ nữ của anh sẽ mang lại cho tôi lượng người hâm m/ộ khổng lồ.”

“Anh còn nói thích tôi, nhưng kiểu ép buộc như vậy mà anh gọi là thích sao?”

“Tôi thấy, điều này giống như sự ban phát của một kẻ bề trên đối với một kẻ thấp kém hơn.”

“Tôi, Lâm Ấu Kinh, không cần!”

“Tôi diễn kém, bị đ á vào chương trình tuyển chọn – đúng, tôi thừa nhận tôi cầm một ván bài x/ấu.”

“Nhưng đây là lựa chọn của tôi. Thành quả có được bằng chính nỗ lực của mình mới có ý nghĩa.”

“Tôi không cần làm phụ thuộc của anh để chứng minh bản thân!”

Nghe đến đây, Phó Ứng Ngôn nhíu mày.

“Tôi hiểu rồi. Nếu em không thích, sau này tôi sẽ không làm những chuyện tương tự nữa.”

“Hôm nay, dù không có phiếu của tôi, em vẫn là số một.”

“Nhưng may quá, em nói nhiều như vậy, lại chẳng nói rằng em không thích tôi.”

Câu nói cuối của anh khiến tôi muốn ngất.

Phó Ứng Ngôn, anh đúng là đại diện tiêu biểu cho đàn ông tự tin vô đối.

“Nhưng hình như tôi cũng đâu có nói tôi thích anh nhỉ?”

“Chuyện anh và Doãn Trích Tinh thế nào tôi không rõ, nhưng cách cô ta thể hiện trước công chúng hoàn toàn giống như đang khẳng định hai người là một cặp.”

“Chính vì anh không bao giờ ra mặt giải quyết mấy chuyện m/ập mờ này, nên lần trước ở phim trường bị chụp lén, tôi mới bị m ắ n g lâu như vậy.”

Phó Ứng Ngôn ngớ người.

“Tôi và Doãn Trích Tinh? Từ bao giờ? Chúng tôi chưa từng bên nhau.”

“Tôi chưa bao giờ đọc mấy tin đồn thật giả lẫn lộn trên mạng, em biết mà.”

“Lâm Ấu Kinh, từ cấp ba tôi đã thích em rồi, tôi chẳng thích ai khác cả.”

Tôi cảm thấy đ a u đầu.

“Anh mới từ trên núi xuống à? Anh không lên mạng à? Anh tốt x/ấu gì cũng là đỉnh lưu, chịu khó tra c/ứu tên mình một chút thì c h ế t à?”

Phó Ứng Ngôn im lặng.

“Hôm nay về tải ngay Weibo đi nhé.”

Tôi đảo mắt ngán ngẩm.

“Từ nay đừng làm phiền tôi nữa. Anh cứ lấy giải của anh, tôi tiếp tục vào phim trường của tôi.”

Cùng lúc đó, những đốm đỏ trên camera lặng lẽ nhấp nháy.

Cả tôi lẫn Phó Ứng Ngôn đều không nhận ra.

Màn t r a n h c ã i đầy k ị c h t í n h giữa tôi và Phó Ứng Ngôn đã bị phát sóng toàn bộ.

Không ai ngờ được, sự thật đằng sau video chụp lén của paparazzi năm đó lại là thế này.

Cư dân mạng 1: “...Tôi cạn lời rồi. Hóa ra Phó Ứng Ngôn là kiểu đàn ông dính người thế này.”

Cư dân mạng 2: “Ối giời! Đừng nói là chương trình cố tình tung ra để tẩy trắng cho Lâm Ấu Kinh nhé?”

Cư dân mạng 3: “Nói thật, tôi bắt đầu thấy tội cho cô ấy rồi...”

Fan couple: “Phó Ứng Ngôn, anh có biết mình đang nói nhảm gì không?!”

Anti-fan: “Haha, Lâm Ấu Kinh, chị thanh cao gh/ê quá đấy!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8