Kiếp trước, Thẩm Trì vì c/ứu tôi mà bị gi*t ch*t ở ngõ hẻm. M/áu từ bụng cậu chảy ra ào ạt, tôi vừa khóc vừa bịt vết thương cho cậu, m/áu đỏ ngầu nhuộm kín cả nền đất bên dưới.
Gương mặt tái nhợt của cậu mỉm cười với tôi, lo lắng vì sợ tôi h/oảng s/ợ.
Chàng trai thầm thương tôi đã ch*t thảm giữa mùa hè oi ả, còn tôi thì đậu vào ngôi trường đại học mơ ước.
Tôi và Tạ Hành lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã đính ước hôn sự.
Nhưng tôi đ/au khổ đến mức tưởng ch*t đi được, không muốn kết hôn năm hai mươi tuổi. Thế là dốc hết sức lực còn lại, thuyết phục mẹ tôi và nhà họ Tạ hủy bỏ hôn ước.
Tạ Hành đẹp trai mà âm u, từ khi 15 tuổi xuất ngoại, liên lạc giữa tôi và hắn dần thưa thớt. Khi gặp lại, chỉ còn toàn lễ nghi và xa cách, thậm chí là nỗi sợ hãi mơ hồ.
Hôm mẹ tôi đến nhà họ Tạ hủy ước, trời đổ cơn mưa như trút nước.
Tạ Hành xuất hiện trước cửa phòng tôi, hắn mặc áo trắng quần đen, nước mưa theo đường hàm chảy xuống xươ/ng quai xanh, biến mất trong cổ áo, dưới chân là vũng nước lớn.
Tôi mặc đồ ngủ, nhìn thấy vẻ tơi tả và hỗn lo/ạn của hắn, trong mắt ngập tràn hoảng lo/ạn.
Tạ Hành nắm ch/ặt cổ tay tôi, lạnh buốt đến thấu xươ/ng, trong mắt hắn ẩn giấu thứ tình cảm tôi không thể hiểu nổi, giọng lạnh như băng vang lên: "Tại sao lại hủy hôn ước?"
Tôi nuốt nước bọt, ngẩng nhẹ đầu lên: "Tạ Hành, tôi không thích anh, mà anh, hẳn cũng không thích cả đời bị kh/ống ch/ế chứ?"
"Không thích?" Hắn nghiêng đầu lặp lại một lần, ánh sáng trong đáy mắt từng chút một tắt ngấm, khẽ cười một tiếng: "Ôn Nhiễm, tôi sẽ khiến em phải hối h/ận."
Tôi dựa lưng vào cánh cửa, từ từ ngồi xệp xuống đất, ngoài cửa sổ mưa như trút nước, đ/ập lên tàu lá chuối lộp bộp.
Lúc ấy, tôi nghĩ, Tạ Hành là kẻ cực kỳ kiêu ngạo, hẳn là hắn tức gi/ận vì tôi làm mất mặt hắn.
Mãi về sau, tôi mới hiểu ra, ý nghĩa thực sự trong câu "hối h/ận" mà hắn nói.