Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1206: Cường giả tề tụ!

05/03/2025 14:59

Cự Q/uỷ Vương bỗng cười một tiếng.

Người dịch:M/a Đạo Tử

Sự đa mưu túc trí của Cự Q/uỷ Vương có thể nhìn vào sự việc năm đó lão đùa giỡn với tam đại gia tộc mà thấy được một phần. Lúc này, Bạch Tiểu Thuần trong lòng có chút nghi hoặc, không ngừng xét lại diễn biến trên chiến trường từ nãy đến giờ.

Hắn không tin Cự Q/uỷ Vương lại thật sự đi lấy đ/á đ/ập vào chân mình.

- Cự Q/uỷ lão ca của ta vẫn luôn là một tay cáo già kia mà...

Bạch Tiểu Thuần lo lắng lẩm bẩm, hắn chỉ tiếc Cự Q/uỷ Vương sao không tính toán thâm sâu hơn chút nữa, hoặc là nói, hắn thật sự cho rằng lúc này cái mạng nho nhỏ của hắn rất có thể sẽ không còn.

Trong khi Bạch Tiểu Thuần còn đang lo được lo mất thì Cự Q/uỷ Vương lạnh nhạt mở miệng, âm thanh vang vọng bát phương.

- Hiện tại, ngươi còn có thể thi triển ra loại tốc độ q/uỷ dị kia không?

Cự Q/uỷ Vương vừa dứt lời, tiểu cô nương kia đôi mắt co rút lại, sắc mặt biến đổi. Nàng hấp thu được toàn bộ lực lượng của Hắc Dương của Cự Q/uỷ Vương thì từng tầng thân thể cũng hỏng mất, dù cuối cùng cũng cắn nuốt xong cái Hắc Dương này thế nhưng... Bởi vì lực lượng trong đó quá lớn, nàng cũng không thể nào hấp thu hết trong thời gian ngắn được. Thành ra thân thủ vốn nhẹ nhàng lại trở nên nặng nề.

Nhất là sau khi hóa thành trạng thái Huyết Hải thì nàng gần như cố định tại vùng đất này, tuy không phải là vĩnh viễn thế nhưng tối thiểu nàng cũng tạm thời không thể rời đi, cũng oi như đã bị phong ấn!

Đây chính là kế sách của Cự Q/uỷ Vương, kẻ địch quá mạnh mẽ, tốc độ lại khủng bố đến lão cũng h/oảng s/ợ, lai lịch thâm sâu khó lường. Đối với kẻ địch như vậy thì dùng th/ủ đo/ạn thông thường thì không thể đ/á/nh bại được, vì thế lão đành liều một lần, thi triển Hắc Dương Diệt Thế, nếu năng lượng trong Hắc Dương đủ để làm n/ổ ch*t đối phương là tốt nhất, bằng không thì... điều đó cũng đã cho thấy chỉ bằng sức một Cự Q/uỷ Vương không thể tiêu diệt người này mà cần phải có nhiều người liên thủ lại mới làm được!

Mà trên thực tế, sự tình nơi đây đã sớm được lão dùng B/án Thần bí pháp thông báo cho Đại Thiên Sư!

Như thế, lão chỉ cần đợi tới khi đám người Đại Thiên Sư tới. Mà tiểu cô nương kia bị phong ấn tạm thời ở đây trong thời gian ngắn không thể nào di chuyển được, vì vậy bọn họ có thể liên thủ lại tiêu diệt nàng.

Mà đây mới chỉ là hai trong ba kế sách của lão mà thôi!

Kế hoạch cuối cùng kia Cự Q/uỷ Vương vẫn chưa phát động. Lúc này lão bỗng nâng tay phải lên, một q/uỷ thủ lần nữa huyễn hóa ra, từ trên trời đ/á/nh thẳng về Huyết Hải bên dưới, lập tức tiếng n/ổ vang lên.

Gương mặt tiểu cô nương trên Huyết Hải lúc này cũng trở nên dữ tợn, hiểu được tính toán của Cự Q/uỷ Vương làm cho nàng dường như thẹn quá hóa gi/ận, hét lên một tiếng bén nhọn, Huyết Hải cuồn cuộn trực tiếp thôn phệ q/uỷ thủ đang tiến đến.

Bạch Tiểu Thuần ở phía xa chứng kiến mọi việc, lại nghe thấy lời nói của Cự Q/uỷ Vương, không khỏi thở nhẹ ra, hắn đã hiểu ý định của lão.

- Không hổ là Cự Q/uỷ Vương...

Không chỉ có Bạch Tiểu Thuần phấn chấn mà mọi người bốn phía cũng đều thấy được hi vọng. Cùng lúc đó trong trời đất Man Hoang từ bốn hướng có bốn thân ảnh đang dung nhập vào hư vô đi thẳng tới nơi đây.

Một thân ảnh trong đó tay cầm một thanh Chiến Phủ cực lớn, khí tức dũng mãnh đến cực điểm, sát khí ngập trời. Trên người mặc một chiến giáp màu đen, đội lên một chiếc chiến khôi (mũ trụ) bên trên có một cái sừng như sừng trâu. Nơi kẻ này đi qua, hư vô đều tan vỡ!

Đó là Cửu U Vương!

Thân ảnh thứ hai là một người cực kì m/ập mạp, giống như một ngọn núi thịt vậy, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng tới sự linh hoạt của gã. Kẻ này bước đi thật nhanh, mỗi bước đều xuyên qua hư không, gây ra bão táp trong trời đất, dường như gã đi đến đâu thì thiên ý ở đó sẽ phải cúi đầu tùy ý để hắn giẫm lên mà đi.

Người này chính là phụ thân Hứa San, Linh Lâm Vương!

Thân ảnh thứ ba lại càng nhanh hơn, từ trên người gã bạo phát ra chiến ý ngập trời, làm cho cả bầu trời lẫn mặt đất đều hiện ra vô số ki/ếm ảnh, khí thế như muốn đ/á/nh vỡ thế giới, quét sạch bát phương, thân thể đang ầm ầm phóng đi. Kẻ này đứng ở trung tâm chiến ý, trên người mặc một bộ trường sam màu xanh, dáng người rắn rỏi, tướng mạo tuấn lãng, có chút tương tự với Công Tôn Dịch...

Đây chính là Đấu Thắng Vương!

Mà thân ảnh thứ tư thì đến từ Khôi Hoàng Thành, mái tóc hoa râm, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng khí tức lại là mạnh nhất trong bốn người, dường như nhất cử nhất động của lão cũng đủ làm Man Hoang chấn động... Đại Thiên Sư!

Ở sau lưng Đại Thiên Sư còn có mười vị Thiên Công, bao gồm cả Trần Hảo Tùng, ai nấy thần sắc nghiêm nghị, bay đi thật nhanh.

Nửa nén hương trước, bọn họ gần như cùng lúc nhận được tin tức từ Đại Thiên Sư, mà nội dung của chúng làm cho tất cả bọn họ nghe xong mà run sợ.

- Nghi ngờ đây là Thiên Ngoại chi h/ồn!

- Có được thôn phệ chi lực!

- Tu vi không rõ, có thể nuốt cả B/án Thần!

Việc này nghiêm trọng vô cùng, làm cho Đại Thiên Sư cũng kh/iếp s/ợ, lão không nghĩ tới một tên Bạch Tiểu Thuần chưa rõ hư thực lại có năng lực tới vậy. Thế nên ngay khi nhận được tin tức từ Cự Q/uỷ Vương, lão không hề chần chừ lập tức triệu tập tất cả cường giả cùng nhau đi tới!

Nói thì rất dài dòng nhưng trên thực tế, ngay khi Cự Q/uỷ Vương cùng tiểu cô nương kia giao thủ thì ngay tại không trung chỗ bọn liền truyền ra tiếng n/ổ mạnh. Kẻ đến đầu tiên này, không phải Đại Thiên Sư mà là một kẻ mặc áo bào xanh, ki/ếm khí ngập trời, Đấu Thắng Vương!

Mở màn cho sự xuất hiện của gã chính là một ki/ếm ch/ém rá/ch hư không tạo một khe hở lớn rồi từ đó bước ra. Vừa hiện thân, gã liền thấy được gương mặt của tiểu cô nương ngưng tụ trên Huyết Hải kia.

- Một nghiệt h/ồn cũng dám ở trước Khôi Hoàng Triều ta mà kiêu ngạo ư!

Đấu Thắng Vương mở miệng, giọng nói vô cùng lạnh lẽo. Vừa nói xong, tay phải vừa nâng lên, bầu trời sau lưng gã lập tức trở nên mơ hồ rồi hóa thành một thanh đại ki/ếm màu xanh ch/ém xuống Huyết Hải trên mặt đất.

Một ki/ếm này lóe lên hàn quang như muốn hủy diệt chúng sinh, mọi người ở bốn phía, bất kể là tu vi gì đi nữa, chỉ cần nhìn tới là tinh thần lập tức chấn động, cảm nhận được nếu là bọn họ đối mặt một ki/ếm này thì dù có sử dụng loại th/ủ đo/ạn nào cũng chỉ vô dụng, nhất định phải ch*t!

Cự Q/uỷ Vương cười dài một tiếng, sắc mặt lão dù đã trắng bệch bởi lúc trước tiêu hao quá lớn, thế nhưng vẫn ra tay phối hợp với Đấu Thắng Vương, cùng nhau đ/á/nh tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
11 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sao trời đêm nay đâu còn như đêm trước biệt ly.

Chương 6
Quay về từ chuyến công tác nước ngoài, giấy kết hôn của tôi bỗng chốc biến thành giấy thỏa thuận ly hôn. Luật sư là người của tôi, thấp giọng nói với tôi: "Han tổng ngoại tình rồi, ông ta đang chuẩn bị cho đám cưới mới." Tôi sững người, chỉ nghe luật sư nói tiếp: "Người đó là... em gái trên danh nghĩa của cô, cô tiểu thư giả của nhà họ Chung, Chung Thanh Tư." Nghe xong, tôi khẽ chạm vào bụng hơi nhô lên, bất giác mỉm cười. Không rõ là mình đã đoán trước được, hay đã hoàn toàn lạnh lòng với Han Mộ Thần. Dứt khoát ký vào giấy thỏa thuận ly hôn, tôi đưa nó đi. "Chung tổng, 30 ngày nữa, cô và Han tổng sẽ chính thức ly hôn." Vừa quay lưng, tôi đã thấy Han Mộ Thần mắt đỏ hoe tiến về phía mình: "Tiểu Niệm, công ty gặp chuyện rồi. Chúng ta phải ly hôn giả ngay lập tức..."
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0