Bảo Mẫu Bất Đắc Dĩ

Chương 7

06/08/2025 10:18

Nhưng Phương Diên vẫn không yên tâm. Th/uốc khiến cậu ấy buồn ngủ, nhưng tinh thần lại rất cảnh giác, thỉnh thoảng cố mở mắt, hỏi tôi: “Đồ ngốc, anh còn đó không?”

Tôi chỉ có thể ôm cậu ấy vào lòng, đặt tay cậu ấy lên cơ ng/ực tôi. Phương Diên mới ngủ yên. Dạo đó, cậu ấy đều ngủ như thế, như thể cơ ng/ực tôi có tác dụng thôi miên kỳ diệu.

Sau khi ngừng th/uốc, Phương Diên nhanh chóng có linh cảm. Cậu ấy sáng tác một khúc nhạc mới, trạng thái rất cuồ/ng nhiệt, như đang đ/ốt ch/áy linh h/ồn. Cậu ấy hay kéo tôi nghe nhạc của mình, mỗi khi viết xong một đoạn, đều hào hứng gọi tôi. Có lúc, nghe cậu ấy chơi đàn, tôi khóc. Dù không hiểu, nhưng tôi thấy rất buồn.

Tôi hỏi Phương Diên: “Khúc này viết cho ai?”

Phương Diên nói: “Viết cho người tôi thích.”

Thích. Từ Phương Diên, tôi biết đến từ “thích”. Khi đi m/ua rau, tôi ngượng ngùng hỏi cô gái ở chợ: “Thích là gì?”

Cô ấy bảo: “Thích là ngày nào cũng muốn ở bên người đó, hôn một cái, dán sát một chút.”

Tôi bừng tỉnh. Phương Diên thích tôi, tôi cũng thích Phương Diên. Thích là ôm Phương Diên, hôn môi cậu ấy. Tôi vui mừng khôn xiết trở về, nói với Phương Diên: “Tôi không thích khúc nhạc buồn bã đó, cậu có thể viết bài nào vui vẻ hơn không? Tôi thích kiểu như Ngày Tốt Lành.”

Phương Diên cười khẩy: “Viết không nổi. Thích thì nghe, không thích thì cút.”

Thôi được, Phương Diên, cái mặt khổ qua này, cũng không viết nổi bài vui như Ngày Tốt Lành.

Thời gian trôi nhanh. Hai tháng sau, Phương Duệ mới lại đến thăm Phương Diên. Anh ta đến muộn, Phương Diên vừa khó khăn ngủ được, tôi sợ anh ta làm cậu ấy tỉnh, nhẹ nhàng xuống giường, kéo Phương Duệ vào phòng đàn nói chuyện. Tôi nói: “Tôi không làm gián điệp cho anh nữa. Sau này anh đừng đến. Phương Diên không thích anh.”

Phương Duệ nhướng mày: “Tiền đã chuyển cho anh rồi, nói không làm là không làm?”

Tôi nói: “Tôi trả tiền lại cho anh. Phương Diên quý giá hơn năm vạn.”

Phương Duệ nhìn tôi một lúc, đột nhiên cười: “Mới đến bao lâu, anh đã thương xót Phương Diên rồi? Để tôi đoán, cậu ấy nói gì với anh? Có phải nói tôi ng/ược đ/ãi cậu ấy, muốn gi*t cậu ấy, cho cậu ấy uống th/uốc đ/ộc, rằng bố mẹ không thương cậu ấy, cậu ấy là người đáng thương nhất thế giới?”

Thần kỳ thay, Phương Diên đúng là nói như thế. Cậu ấy bảo mình là con ngoài giá thú, thân phận ngượng ngùng, từ nhỏ bố ruột và mẹ kế không thương, Phương Duệ gh/ét cậu ấy, hay b/ắt n/ạt cậu ấy. Lớn lên, Phương Duệ sợ cậu ấy tranh gia sản, nói cậu ấy bị t/âm th/ần, còn nh/ốt cậu ấy lại. Cuối cùng hỏi tôi có muốn sưởi ấm cho cậu ấy không. Tôi hỏi sưởi thế nào, Phương Diên bảo: “Cởi quần ra.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ sinh nghèo được tài trợ sinh cho chồng một cặp song sinh một trai một gái, tôi phong tỏa tài khoản khiến hắn phá sản

Chương 8
Trong nhóm hội bạn cấp hai, mọi người đang bàn tán sôi nổi về chuyện nhà ai lại sinh thêm đứa thứ hai. Tôi vừa chuẩn bị phương án cho ngày mai vừa gõ bàn phím hùa theo: "Tôi với Cố Minh còn đang chúi đầu vào sự nghiệp, đến mèo còn chẳng dám nuôi nói chi tới con cái." Chỉ vài giây sau, đối thủ thời trung học đột nhiên đăng một đoạn video độ phân giải cao trong nhóm, còn đặc biệt tag tôi: "Thế mà sao tôi lại thấy Cố Minh nhà chị đang ôm một cặp song sinh khóc nức nở ở trung tâm hậu sản hạng sang thế này?" Tôi tưởng cô ta nhầm người. Rõ ràng hôm nay Cố Minh đi công tác xa rồi cơ mà. Cho đến khi tôi mở video phóng to. Cố Minh khoác trên người bộ đồ vô trùng chỉ dành cho những ông bố sắp được gặp con. Còn sản phụ nằm trên giường bệnh VIP kia - đích thị là cô sinh viên nghèo tôi đã chu cấp suốt bốn năm trời.
Hiện đại
0