Phân Hóa Lần Hai

Chương 10

15/03/2025 21:23

Nói xong rời đi, tôi đụng phải Bách Quân Xuyên đang nghe lén ở góc tường.

Anh ta vẫn điềm nhiên, không chút bối rối khi bị bắt quả tang.

Trên đường về, hắn đưa tôi gói khăn giấy: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng kìm nén."

Tôi đờ người mấy giây, nhìn anh đầy ngờ vực: "Sao tôi phải khóc?"

"Chẳng phải hắn là người cậu thích sao?"

"Không hẳn, nhiều lắm là chút cảm mến vu vơ thời niên thiếu ngây ngô."

"Mắt cậu đúng là không mọc vô ích."

Tôi trừng mắt gi/ận dữ với Bách Quân Xuyên: "Đừng tưởng tôi không nghe ra anh đang chê tôi kén cá chọn tồi."

Bách Quân Xuyên móc viên kẹo trong túi ra dỗ con mèo hoang đang xù lông.

"Tôi cần minh oan chút, tôi không phải loại người ỷ thế coi thường người khác như hắn nói, càng không phải alpha tồi chuyên lừa tình omega."

Thấy tôi im lặng, hắn sốt ruột: "Cậu không tin? Hai đứa ở chung, ngoài giờ học đều dính nhau, tôi có đi lung tung không, cậu rõ hơn ai hết."

"Bách Quân Xuyên, anh nói vậy nghe thân mật quá đấy."

Hắn nhướng mày: "Tôi nói sai đâu?"

Im lặng hồi lâu, hắn lại mở lời: "Hắn nhắc đến bố cậu, rốt cuộc hai người có qu/an h/ệ gì? Thanh mai trúc mã?"

Tôi thở dài gật đầu: "Đúng là bạn thời nhỏ, trước đây hắn đối xử tốt với tôi lắm. Nhưng từ khi biết tôi phân hóa thành omega hạ đẳng, liền lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, sợ tôi bám đuôi."

Bách Quân Xuyên chua ngoa bình luận: "Tên này không chỉ tồi mà nhân cách còn méo mó, may mà cậu thoát thân kịp. Tốt nhất đừng qua lại nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm