Tôi khoanh tay,

c/âm nín nhìn anh ấy.

Anh ấy thở dài,

ngón tay vẽ vòng tròn trên eo tôi,

hối h/ận nói:

“Sau khi tôi ch*t,

bọn họ đều đối xử không tốt với em…”

Tôi ngồi thẳng, lông mi khẽ run: “Gì cơ?”

“Em luôn một mình, chắc chắn là vì bọn họ ng/u ngốc, không nhớ em thích bánh trà Long Tỉnh, thích ăn phần lá hành xanh, không thích ăn củ hành…”

Chưa nói hết tôi đã bịt miệng anh ấy, hôn thật mạnh thật gấp.

Anh ấy ngẩn ra hai giây rồi quy phục tôi, đắm chìm trong đó.

Tôi không biết chúng tôi tách ra thế nào,

chắc là sắp không thở nổi. Xem ra chúng tôi vẫn khá sợ ch*t.

“Anh nghĩ người khác nhớ sở thích của em, em sẽ thích người đó à?”

Anh ấy nhìn tôi không chớp, ánh mắt vẫn nóng bỏng,như chú cún nhỏ.

Tôi chạm trán anh ấy,

ngón tay vẽ môi anh ấy,

thì thầm:

“Giang Cường,

kiếp trước kiếp này hay kiếp sau,

người em thích từ đầu đến cuối chỉ có một,

chưa từng thay đổi.”

Nói xong tôi thấy yết hầu anh ấy trượt lên trượt xuống,

mắt đầy d/ục v/ọng,

ngẩng cằm định hôn tôi.

Tôi nghiêng đầu,

không cho anh ấy toại nguyện,

rồi ngồi dậy,

định rời khỏi người anh ấy.

Ai ngờ anh ấy siết ch/ặt eo tôi,

không cho tôi đi.

“A Cẩn,

anh muốn em, em không muốn anh sao?”

Tôi chớp mắt,

yên lặng một lúc.

Tôi cảm nhận được cơ thể mình đang rạo rực,

nhưng vẫn nhịn,

vỗ nhẹ mặt anh ấy:

“Trước đó anh vẫn nên giải thích vì sao không đi tìm em,

còn ngày ngày gửi hoa chứ.”

Rồi tôi nhanh nhẹn xuống giường,

đùa chìa khóa, tùy ý nói:

“Giang đại nhân đã thích chơi thế,

thì tự chơi một mình đi.Em đi ngủ đây.”

Vừa nhấc chân định đi thì anh ấy nắm tay tôi.

Tôi tưởng anh ấy định giải thích,

ai ngờ anh ấy dịu dàng nói:

“Em bảo quản gia đưa em lên phòng ngủ chính tầng hai,

chăn ở đó mềm,

em sẽ ngủ ngon hơn.

Đói thì ăn gì đi,

trong bếp có bánh trà Long Tỉnh.

Nhưng trước khi ăn nhớ uống chút cháo hạt sen ý dĩ đã.”

Chậc.

Con chó này biết cách nắm thóp tôi thật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

dao lóc xương

Chương 8
Tỷ tỷ gả cho trạng nguyên Thẩm Khoát. Đêm Nguyên Tiêu hẹn cùng ta ngắm đèn, người đến lại là Thẩm Khoát. Đêm ấy, ta mất đi thân thể trong trắng. Thẩm Khoát nói tỷ tỷ thông dâm với người khác, mắc bệnh truyền nhiễm khó qua khỏi. Nếu ta không thay nàng lưu lại hậu duệ, hắn sẽ viết thư hưu thê, khiến tỷ tỷ danh lỡ đời hư. Ta đến trước giường bệnh chất vấn, tỷ tỷ đã mất tiếng, chỉ còn biết gật đầu. Tỷ tỷ vừa tắt thở, Thẩm Khoát liền nghênh đón ái thiếp Sở Âm. Sở Âm vừa bước qua ngưỡng cửa, đã xúi giục Thẩm Khoát mổ bụng ta lấy thai. "Vị hòa thượng nói rồi, hai đứa con trước của ngươi đều chết oan, chỉ có mổ đứa này ra, thai nhi trong bụng thiếp mới phá được kiếp nạn." Ta chết trong đau đớn tột cùng. Bên tai văng vẳng tiếng hỏi: "Còn tâm nguyện chưa trọn?" "Hóa thành quỷ dữ, moi xương bọn chúng, nấu dầu bọn chúng." Từ đó, ngôi chùa lớn nhất kinh thành xuất hiện quỷ đầu lìa, thích giật đầu mình ra ném chơi.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
1
cựu địch Chương 7