Tôi sắp khóc mất rồi.
Có kim chủ nào hào phóng bằng anh chứ?
Trang sức, tiền mặt cho không ngơi tay, chưa từng nhíu mày một lần.
Nhiều lắm thì anh cũng chỉ bắt tôi mặc những bộ đồ đáng x/ấu hổ, thử nghiệm vài tư thế mới.
Thích để lại dấu tay, vết hôn, dấu răng trên người tôi.
Nhưng ngoài những điều đó ra, Cận Thừa Châu thật sự là kim chủ hào phóng nhất mà tôi từng gặp.
Từ nhỏ thể chất tôi đã yếu ớt, bẩm sinh đỏng đảnh.
Không chịu được chút khổ cực nào.
Sau khi thân phận thiếu gia giả bị vạch trần, bị đuổi khỏi nhà.
Để tiếp tục sống cuộc đời cơm no áo ấm, tôi mới tính toán trèo lên giường anh.
Khi phát hiện có th/ai, tôi mừng như bắt được vàng.
Tưởng rằng mình cuối cùng cũng được gả vào hào môn.
Nhưng những dòng bình luận lúc nãy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến tôi tỉnh táo ngay tức khắc.
Mới biết hóa ra tôi không chỉ là thế thân.
Tương lai còn dựa vào chuyện mang th/ai mà làm lo/ạn khắp nơi.
Thậm chí còn đến tận nhà họ Cận để đòi danh phận.
Kết quả khiến bạch nguyệt quang của anh nghe tin tức gi/ận bỏ đi, gặp t/ai n/ạn giao thông.
Tôi cũng vì thế mà tiêu hao nốt chút kiên nhẫn cuối cùng của anh, bị ruồng bỏ hoàn toàn.
Cuối cùng... tôi ôm cái bụng bầu, bị thuộc hạ của anh l/ột sạch quần áo vứt giữa đêm tuyết, ch*t cóng.
Nghĩ đến đó, toàn thân tôi run lên.
Vội vàng lắc đầu phủ nhận:
"Em không có!"
"Anh đừng có nói bậy!"
Bình luận nhanh chóng lướt qua:
[Giờ mới biết sợ? Muộn rồi!]
[Thế thân thì phải có tự giác của thế thân, làm lo/ạn là ch*t thật đấy!]
Người như Cận Thừa Châu, sinh ra đã quen nắm quyền kh/ống ch/ế mọi thứ.
Dù anh không yêu tôi, mối qu/an h/ệ này khi nào kết thúc, cũng phải do anh quyết định.
Thần sắc anh hơi dịu xuống.
Bàn tay xoa lên gáy tôi.
Đầu ngón tay anh ấn nhẹ lên tuyến thể hơi nóng lên.
Rồi cúi người lại gần, giọng trầm khàn:
"Ngoan một chút."
“An phận ở bên cạnh anh, anh sẽ không đối xử tệ với em."
Tôi thu mình vào lòng Cận Thừa Châu, ngoan ngoãn đáp lời:
"Vâng, em sẽ nghe lời."