Phản Diện Cũng Có Mùa Xuân

Chương 19

24/09/2025 17:48

Sau khi tôi và Lục Tiêu âu yếm nhau cả buổi sáng, hệ thống chợt xuất hiện. Vừa online đã gào thét phẫn nộ:[Cái tổng bộ chó đẻ này, đám người không hiểu tiếng người!]

[Đã bảo nhân vật chính từ đầu đã bug rồi, còn cố cãi đổ thừa do tôi giám sát không tốt, đúng là thất nghiệp! Tôi phỉ tôi nhổ! Sao chúng không tự xuống đây làm đi!]

[Còn khấu trừ lương tôi một năm? Phục! Đúng là s/úc si/nh! Tôi đéo làm nữa, mặc x/ác chúng nó ch*t cha đi.]

[Cậu làm mặt đó làm gì? Yên tâm, trước khi đi tôi đã rút dây dữ liệu + xóa backup rồi. Giờ chúng nó không giám sát được đâu, chúng ta không phải sợ bị ph/ạt nữa.]

[Ba đứa mình sống tốt là được.]

Tôi lặng lẽ giơ ngón cái.

Gh/ê đấy.

Hệ thống từ khi thôi việc đã sống cuộc đời ăn hạt dưa xem kịch. Xem vở kịch ngọt ngào của tôi và Lục Tiêu.

Sau khi x/ác nhận qu/an h/ệ, Lục Tiêu trở nên cực kỳ đeo bám. Về nhà là ôm hôn không rời.

Trước bữa ăn phải ôm, trước khi tắm phải ôm, ngủ cũng phải ôm. Hắn đã dọn vào phòng ngủ chính của tôi, phòng tắm chính mỗi tối phải mở đi mở lại mấy lần.

Má, nhân vật 2D đúng là thể lực tốt thiệt, chẳng bao giờ thận hư nhỉ. Tôi thì sắp g/ãy xươ/ng rồi.

Hệ thống ban đầu còn hú hét phấn khích, sau cũng bắt đầu càu nhàu: [Tôi chán chả buồn nói, hai người bớt phóng túng được không? Đang ăn cơm màn hình đen, xem TV màn hình đen, trong bếp cũng đen thui. Tôi vào đây để tham gia chứ đâu phải bị nh/ốt trong phòng đen!]

Tôi cũng bất lực: [Tôi cũng không muốn vậy. Chức năng che màn hình của cậu là mặc định, đổ lỗi thì trách Lục Tiêu tham lam quá độ thôi. Nhưng mà... chuyện này... thật sự cũng ngại phát sóng trực tiếp trước mặt cậu ha?]

Hệ thống ủ rũ, không biết trốn vào xó nào trong n/ão tôi gi/ận dỗi.

Còn Cố Giản, sau lần bị đá/nh tơi tả đã dẫn người đến nhà tôi tìm Lục Tiêu, lúc đó tôi không có nhà. Nhưng mười vệ sĩ áo đen của tôi đâu phải hạng vừa, hai phe giằng co như cảnh phim hành động.

Hệ thống đã vỡ vụn lớp filter dành cho công chính, kể cho tôi nghe vài chuyện phát hiện trong database tổng bộ.

Tôi ngồi trên sofa, cười lạnh với Cố Giản: "Dự án khai thác khu đất phía Bắc của nhà họ Cố thuận lợi lắm nhỉ? Để tôi đoán xem... các người đút Iót cho cấp trên bao nhiêu? 2 tỷ?"

"À, còn tập đoàn Cố Hoàn của anh năm ngoái nộp thuế thiếu khoản này đúng không?"

"Nhân tiện, tôi quen một cô gái tên Triệu Tây, nghe nói lúc anh dụ dỗ cô ấy thì con gái nhà người ta vẫn chưa vào đại học nhỉ?"

Một tràng đạn pháo nã xong, mặt Cố Giản xanh như tàu lá chuối. Anh ta chỉ tay vào tôi ấp a ấp úng, cuối cùng chẳng thốt nên lời. Đến thì hống hách, đi thì thất thểu.

Hệ thống bảo, chọn loại người này làm công chính đúng là m/ù mắt.

Tôi gật đầu, nói lúc trước cậu chọn tôi làm phản diện cũng là m/ù.

Nhưng mà... may là cậu đã chọn.

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn Lục Tiêu đeo cho tôi đêm qua, khẽ mỉm cười.

Nếu không... phản diện làm gì có mùa xuân chứ?

-HẾT-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6