Hư Vô

Chương 12

10/05/2024 16:26

- Ngoại truyện: Bồi Lâm Uyên.

Ta đã vô số lần tự hỏi bản thân rằng, khi ta Thái Bình lên trên ván cược này, ta có hối h/ận hay không.

Ta không có được câu trả lời, bởi ta đã định trước sẽ phải phụ lòng nàng.

Ta có thể ch*t vì Thái Bình nhưng lại không thể sống vì nàng.

Ta là Bồi Gia Tứ Lang, tuổi trẻ thành danh, Tam Nguyên đệ nhất, bái nhập triều đường.

Năm đó ta khoác hồng bào trở thành trạng nguyên, phụ tá quân vương.

Ta tràn đầy tham vọng bước vào triều làm quan, vốn cho rằng mình đã có thể đạt được những điều to lớn, trở thành một vị quan tốt lưu danh muôn đời.

Nhưng ta đã thấy gì?

Các quan văn võ trong triều kết bè kết phái, coi bách tính như gia súc, coi dân sinh xã tắc như trò trẻ con.

Năm đó quân vương đã nói với ta: "Bồi Khanh, Trẫm muốn trấn chỉnh triều cương, giúp đỡ xã tắc. Ngươi có nguyện trở thành con tốt của trẫm hay không?”

Ta quỳ xuống trước mặt ông ta, trở thành một thanh ki/ếm trong tay quân vương.

Ngoài miệng ta nói rằng ta sẵn sàng Hoàng Thượng mà nguyện ý bất chấp gian nguy nhưng trong thâm tâm ta biết rằng vị quân vương này đã định sẵn là một kẻ bất tài vô dụng.

Ông ta ham muốn hưởng lạ, cho dù có một chút dã tâm, cuối cùng cũng bị lãng phí trong hoàng cung rực rỡ gấm hoa.

Vị bệ hạ này chỉ sợ có tiếng mà không có miếng, không phải là muốn trở thành một vị hoàng đế tốt yêu nước thương dân.

Ta ngồi một mình trong căn đình ven sông rất lâu, không chút động tĩnh nhìn chằm chằm vào bàn cờ trống rỗng.

"A Tiềm, con từ nhỏ đã thông minh, có tham vọng lớn lao, cha luôn sợ con vì chấp niệm quá sâu mà lầm đường lạc lối."

Cha đã vì giang sơn xã tắc mà hết lòng hết sức, nhưng cuối cùng cuối cùng lại một cây chẳng chống vững nhà mà qu/a đ/ời trong sự tiếc nuối.

Thật quá khó để chơi tốt ván cờ này.

Giang sơn này từ lâu đã bị tàn phá, lũ lụt thường , dân chúng lầm than. Khi tin tức truyền đến triều đình, bách tính bất mãn với triều đình và muốn làm phản.

Nếu như biên quan không phải là có Vương tướng quân chấn thủ, e rằng Man Rợ sớm đã bao vây tứ phía.

Dù có đi nước nào đi chăng nữa thì đây cũng giống như ván cờ ch*t chóc.

Cho đến khi Vương Thái Bình, con gái duy nhất của tướng quân Vương Chiến đứng trước mặt ta.

Lần đầu gặp ta, nàng mặc một chiếc váy màu xanh, với một con d/ao găm ở thắt lưng và mái tóc được buộc cao.

Nàng trông không giống một cô nương mà lại giống một tiểu nhi lang.

Nàng cung cung kính kính gọi ta một tiếng tiên sinh, hiên ngang anh khí, ngay thẳng phóng khoáng.

Trong lòng ta suy nghĩ, con gái duy nhất của Vương Chiến, nhìn dáng vẻ của nàng là người được luyện võ từ khi còn nhỏ, tương lau nhất định sẽ trở thành thủ lĩnh của đội quân biên quan tám vạn quân.

Vì vậy ta đã đồng ý với tướng quân Vương Chiến, dạy cho Thái Bình đọc sách.

Ta dạy cho nàng thiên hạ rộng lớn, dân quý quân kh/inh.

Ta dạy nàng binh pháp và cách bố binh bài trận.

Thái Bình ra trận năm mười bốn tuổi và thành danh trong một trận chiến, được mệnh danh là Q/uỷ tướng quân.

Sau khi hồi kinh, nàng đứng trước mặt ta, ngước nhìn ta và nói với vẻ phấn khích: "Bồi Lâm Uyên, cuối cùng ta cũng có thể trở thành một anh hùng vĩ đại bảo vệ bách tính."

Ta đã xem báo cáo trận chiến của nàng ấy, dụng binh như thần, chính là tài năng trời sinh.

Triều đại suy tàn từ lâu này đang rất cần những tướng tài như nàng, nếu không tòa thành sẽ sụp đổ và không ai có thể làm trụ cột.

Ta đã mong đợi rất nhiều nhưng lại không thể ngờ được chính trái tim mình.

Thái Bình đang dưỡng thương tại kinh thành, nàng thường cùng ta đọc sách chơi cờ.

Nàng luôn không thể chịu nổi sự cô đơn. Ban ngày nàng đi chơi với Bồi Nhu và An Ninh nhưng khi màn đêm buông xuống, nàng chắc chắn sẽ tìm tới ta.

Ta vĩnh viễn sẽ nhớ cái đêm mà nàng tròn mười sáu tuổi.

Tiếng ve kêu không ngừng, hương thơm trong vườn lan tỏa, khiến không khí càng trở nên ái muội.

Thái Bình ngồi trên mái tường gọi ta: “Bồi Lâm Uyên, người có muốn uống cùng ta không?”

Ta nhìn lên, nàng như hòa vào bầu trời đầy sao.

Bất tri bất giác, nàng đã lớn đến vậy rồi.

Thái Bình ngồi khoanh chân trên tường, nụ cười trên mặt sáng ngời mà lay động lòng người.

Chẳng trách, chẳng trách Thái tử thường ngày ít nói lại đột nhiên hỏi ta: "Sư phụ, người nghĩ sao về việc sau này ta sẽ phong Thái Bình làm hoàng hậu?"

Ta nhìn Thái tử, một người cẩn trọng như vậy, hóa ra cũng sẽ ngượng ngùng.

Phải rồi, ai mà không yêu được một người con gái nhiệt huyết như Thái Bình cơ chứ.

Nàng ấm áp và mọi người ở gần nàng đều có thể cảm nhận được hơi ấm đó.

Nàng thẳng thắn lại nhiệt tình, thông minh lại điềm tĩnh, tinh ranh mà nghịch ngợm khiến người khác dễ dàng phải lòng.

"Này, Bồi Lâm Uyên, phát ngốc gì đó?" Nàng nhảy từ trên tường xuống, "Nghe nói uống rư/ợu này sẽ có hoàng lương mộng. Ngươi thử xem."

Ta đã uống và có một giấc mộng lớn.

Khi tỉnh dậy, ta đã ngủ một mình trong vườn hoa, trong mộng toàn bộ đều là khí tức của Thái Bình.

Mượn rư/ợu động thủ, Bồi Tiềm a Bồi Tiềm, ngươi vậy mà lại đê tiện như vậy.

Kể từ đó, Thái Bình ít nhiều đã nảy sinh vài phần tình cảm với ta.

Đặc biệt là năn nàng mười tám tuổi, nàng có một trận tử chiến, ta đã đi hàng ngàn dặm để nhờ sự giúp đỡ.

Nàng, người vẫn luôn mạnh mẽ, đã ch/ặt lấy ta, nước mắt nàng thấm đẫm y phục ta.

Nàng nói: "Bồi Lâm Uyên, ta rất h/ận!"

Ta ôm lấy nàng và nghĩ rằng, Thái Bình, nếu nàng biết mọi chuyện hôm nay là do ta gây ra, nàng sẽ cảm thấy thế nào?

Ta muốn gieo một hạt giống h/ận th/ù vào trái tim nàng cho đến khi hạt giống này lớn lên thành một cây cổ thụ cao ngút trời.

Cho dù sau này có bị hàng nghìn người chỉ trích, ta cũng sẽ không hối tiếc.

Ngày hôm đó, ta trở lại kinh thành quỳ trước mặt bệ hạ.

Bệ hạ cười lớn và nói: “Bồi khanh, vẫn là ngươi thông minh, trước kia dù th/ủ đo/ạn gây tổn hại nặng nề cho quân đội của Vương gia, hiện tại lại ra tay giúp đỡ. Bằng cách này, quân đội Vương gia nhất định sẽ phải nghỉ ngơi lấy sức trong vài năm, ta vẫn phải cảm ơn lòng tốt của ngươi."

Ta nhìn chằm chằm xuống mặt đất, chỉ nói: "Là bệ hạ thánh minh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm Nang Sinh Tồn Hậu Cung

Chương 11
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Báo thù
Cổ trang
Trọng Sinh
50
Giếng Đổi Con Chương 7