Nhận Nhầm

Chương 9

21/10/2025 18:37

"Đúng vậy, đáng tiếc thật!"

Tôi kéo Bùi Hữu ra đến cửa, làn gió mát lạnh thổi qua người khiến tôi tỉnh táo hẳn.

Ch*t ti/ệt, tôi đang làm cái gì thế này?

Bộ n/ão cuối cùng cũng hoạt động trở lại, toàn thân tôi cứng đờ.

Tôi cúi đầu nhìn xuống cánh tay Bùi Hữu đang bị tay tôi siết ch/ặt đến mức ửng đỏ.

Như bị điện gi/ật, tôi vội buông tay ra, bật lùi một bước.

Khóe miệng Bùi Hữu hơi nhếch lên, ánh mắt lấp lánh vẻ ranh mãnh của kẻ chiến thắng: "Giang Ngạn, cậu kéo tôi ra làm gì?"

"Ha ha, đúng rồi, tôi kéo cậu làm gì nhỉ, ha ha."

Tôi bối rối đến nỗi toàn thân ngứa ngáy, "Hồi cấp ba anh không phải dị ứng với gay sao? Tôi sợ anh phát bệ/nh dị ứng nên kéo anh ra thôi, không cần cảm ơn đâu, ha ha."

"Vậy sao?" Bùi Hữu như đang nén cười, "Nhưng sau này không cần nữa."

Tôi: "Hả? Sao thế? Anh hết kỳ thị đồng tính rồi à?"

"Ừ." Bùi Hữu nhún vai, "Tôi đã uống th/uốc Đông y điều trị khỏi rồi."

Tôi: "..."

Điều trị cái con khỉ ấy!

Sao lại có chuyện điều trị ngược đời thế này chứ!

Dù trong lòng đang ch/ửi thầm nhưng bề ngoài tôi vẫn giữ nụ cười gượng gạo: "Vậy à? Thế thì tốt quá, tốt quá. Tôi đi trước đây, tạm biệt!"

Tôi tự đi thẳng về phía trước, Bùi Hữu cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ theo sau.

Tôi dừng lại, quay đầu: "Anh theo tôi làm gì vậy!"

"Giang Ngạn." Bùi Hữu gọi tôi, "Chuyện hồi cấp ba của tôi, sao cậu nhớ rõ thế?"

"Phải chăng cậu đã..." Anh ta hơi cúi đầu, áp sát lại gần tôi. "Thích tôi?"

Ba chữ cuối cùng như quả bom n/ổ tung trong đầu tôi, từng mảng ký ức ùa về, nhấn chìm tôi.

Hồi mới vào năm nhất cấp ba, Bùi Hữu và tôi do có chiều cao nhất nhì lớp nên được xếp chung một bàn ở dãy cuối.

Tính tôi hoạt bát, thích nói chuyện với mọi người, nên đương nhiên Bùi Hữu trở thành đối tượng đầu tiên.

Thế nhưng từ khi tôi biết Bùi Hữu, anh ta đã mang bộ mặt lạnh như băng, chẳng thèm để ý đến tôi.

May mà tôi vốn lạc quan, anh ta không đáp lời nhưng tôi vẫn cứ lảm nhảm nói.

Dần dần dưới sự "công phá" của tôi, Bùi Hữu cũng bắt đầu biết phụ họa, dù mỗi câu thường không quá mười chữ.

Từ hồi cấp ba, Bùi Hữu đã thường xuyên nhận được lời tỏ tình.

Tôi chẳng lấy làm lạ.

Cho đến một ngày, có cậu bạn lớp bên cạnh thân với tôi đưa cho tôi một bức thư tình nhờ chuyển giúp cho Bùi Hữu.

Tôi sững người.

Cậu bạn đó tên Trần Nguyên, dáng vẻ đáng yêu, chúng tôi từng là bạn cùng bàn hồi cấp hai, qu/an h/ệ khá thân thiết.

Lúc đó tôi không biết mình là gay, chỉ nghĩ do cậu ấy nhỏ con, thể chất yếu nên vô thức muốn chăm sóc cậu.

Tôi nhìn bức thư tình không tin nổi: "Cậu... cậu thích con trai à?"

"Ừ."

Trần Nguyên ngượng ngùng, "Giang Ngạn, cậu sẽ không coi thường tớ chứ? Tớ biết cậu tốt bụng, hay giúp đỡ tớ nên mới nhờ cậu."

Tôi đương nhiên không coi thường cậu ấy.

Tôi cầm lấy bức thư với tâm trạng phức tạp, rồi cũng trong tâm trạng ấy mà đưa nó cho Bùi Hữu.

Bùi Hữu chẳng thèm nhìn: "Vứt giúp tôi đi."

"Cậu xem qua một chút đi chứ!"

Tôi cảm thấy khó chịu, "Người ta viết rất chân thành đấy."

Bùi Hữu hoàn toàn không để ý đến tôi, thậm chí còn trở nên lạnh nhạt hơn.

Tôi đành trả lại thư cho Trần Nguyên.

Dù thất vọng nhưng Trần Nguyên cũng không nói gì.

Không ngờ vài ngày sau, khi tan học, tôi tình cờ chứng kiến cảnh Trần Nguyên và Bùi Hữu đứng cùng nhau.

Trần Nguyên nhìn đáng thương, miệng không ngừng nói điều gì đó, tay với lên định kéo tay áo Bùi Hữu.

Vừa chạm vào đã bị Bùi Hữu phũ phàng gạt phắt.

"Đã nói bao lần rồi, tôi là thẳng, kỳ thị đồng tính. Đừng làm phiền tôi nữa."

Ánh mắt Bùi Hữu đầy vẻ gh/ê t/ởm, quay lưng bỏ đi không ngoái lại nhìn Trần Nguyên dù chỉ một lần.

Tôi không đành lòng, đuổi theo chặn Bùi Hữu lại: "Này! Anh có quá đáng không đấy?"

"Cậu bênh nó?" Bùi Hữu nhíu mày nhìn tôi một lúc, "Sao? Cậu thương hại nó à?"

"Tôi thương hại cậu ấy thật mà."

Tôi không thấy có gì sai trong sự thương hại này, "Dù anh không thích cậu ấy, anh cũng không nên nói lời khó nghe thế. Trần Nguyên ngoan hiền lắm, anh nói vậy cậu ấy không chịu nổi đâu."

Càng nghe tôi nói, sắc mặt Bùi Hữu càng khó coi.

Anh ta lấy điện thoại ra, lật tin nhắn cho tôi xem: "Tự cậu xem đi, mấy tin nhắn quấy rối này đều do cậu em ngoan hiền tốt bụng của cậu gửi đấy."

Tôi chăm chú nhìn, phát hiện Trần Nguyên liên tục gửi cho Bùi Hữu những tin nhắn khiếm nhã, dùng từ táo bạo trần trụi, hoàn toàn khác với hình ảnh Trần Nguyên nhút nhát hay ngại ngùng mà tôi biết.

"Tôi chặn số này, nó lại dùng số khác gửi tiếp."

Bùi Hữu thu điện thoại lại, "Nhờ nó mà tôi hoàn toàn kỳ thị đồng tính."

Tôi nhất thời không biết nói gì.

Bùi Hữu không thèm để ý tôi nữa, đi vài bước rồi đột nhiên quay lại nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

"Giang Ngạn, cậu quan tâm nó thế, hay cậu cũng là gay?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Lấy nhầm thái tử gia

Chương 22
Tôi vừa gặp đã yêu cậu trợ lý mới tới. Dùng đủ mọi cách ép buộc, dụ dỗ, cuối cùng cũng kéo được người lên giường. Sau khi ăn sạch sẽ không chừa lại gì… Tôi rít một hơi thuốc sau cuộc vui, tiện miệng than phiền với cậu ấy: “Ông sếp bên công ty đối tác kia có phải bị thần kinh không?” “Tự dưng ném thái tử gia nhà mình sang chỗ tôi thực tập.” “Làm ông đây ngày nào cũng phải khom lưng nịnh nọt, hầu hạ người ta như tổ tông.” “Phiền chết đi được.” “Này, sao em không nói gì?” Cậu trợ lý vừa mới nếm trải chuyện người lớn lần đầu, ôm chăn co rúm lại, sợ đến bật khóc. “Anh ghét bố em như thế… sao còn đối xử với em kiểu này?” “Em mới hai mươi mốt tuổi thôi… em không muốn sau này phải dưỡng dạ dày đâu hu hu…” Tay tôi đang cầm điếu thuốc bỗng run lên. “Em nói cái gì cơ? Ai là bố em?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
Xoá bỏ Omega Chương 15