Ngày xuất viện là sáng Ba mươi Tết.

Cố Tả gần như là chạy vội vào phòng bệ/nh.

Tề Tư Sở rất biết ý mà lẻn ra ngoài.

Chỉ còn lại anh và tôi.

Cố Tả vừa xuống khỏi bàn mổ, cúc áo blouse trắng còn chưa kịp cài. Trong mắt giăng đầy tơ m/áu vằn đỏ, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ tuấn lãng của anh.

"Em sắp xuất viện rồi, bác sĩ Cố." Tôi cười đứng dậy, mày mắt cong cong.

Anh không nói gì, cũng không cười.

Trong ánh mắt đen thẳm ấy, có gì đó ngập ngừng.

Tôi còn chưa kịp nói thêm, đã bị anh nhẹ nhàng ôm lấy.

Trong khoảnh khắc, khoang mũi ngập tràn mùi bạc hà thoang thoảng và mùi cồn sát khuẩn, mùi hương mà tôi mê luyến ngay cả trong mơ.

"Hữu Hữu, cho anh ôm em một chút thôi." Anh tựa vào hõm cổ tôi, giọng nói trầm khàn.

Sau đó, chúng tôi rất tự nhiên nói lời tạm biệt, mỗi người một ngả.

Khi đó tôi nghĩ, tương lai còn dài, chúng tôi còn nhiều thời gian.

Nhưng nếu tôi biết rằng, tối hôm đó anh sẽ lên đường chi viện Vũ Hán, thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm