Chúng tôi đứng nói chuyện ngay bên cạnh hành lang. Đây là một khu chung cư rất cũ, hành lang chật hẹp, tường bong tróc, lan can rỉ sét.
Cố Đình Chiêu nhìn quanh một lượt, nhẹ giọng hỏi tôi: "Những năm qua, em... sống không tốt lắm à?"
Có lẽ anh thấy căn nhà này quá cũ nát.
Nhưng ở một thành phố tấc đất tấc vàng như thế này, tôi có thể m/ua được một căn nhà cũ rộng hơn trăm mét vuông ở khu vực có trường học tốt đã là rất khó khăn rồi.
Cuộc sống hiện tại thực ra rất tốt.
Ban ngày tôi đi làm, Bùi Hi đi học mẫu giáo. Chiều tôi đón con về, tôi nấu cơm, con thì phụ giúp tôi.
Ngày nghỉ, mẹ tôi sẽ đón con về quê ở một thời gian, trẻ con cần gần gũi với thiên nhiên.
Thời gian khó khăn nhất là lúc mới chia tay Cố Đình Chiêu.
Tôi mang th/ai ba tháng, ốm nghén dữ dội, ăn gì cũng buồn nôn, thường xuyên ôm thùng rác nôn không ngừng. Có lẽ khi mang th/ai người ta hay suy nghĩ nhiều, cộng thêm hội chứng cai nghiện sau chia tay, cả người tôi cứ lơ lửng.
Nhìn thấy con mèo hoang bên đường cũng muốn khóc, nhìn thấy gió thổi hoa rơi cũng muốn khóc, nhìn thấy nước cam trong máy b/án hàng tự động cũng muốn khóc.
Sau này Bùi Hi ra đời, nuôi con vừa tốn tiền vừa tốn sức.
Tôi phải bận rộn chăm sóc con, còn phải nghĩ cách ki/ếm tiền, nên cũng không có nhiều thời gian để u sầu.
Tôi mỉm cười, vén tay áo lên nhẹ giọng trả lời: "Rất tốt."
"Anh đừng nhìn vẻ ngoài của căn nhà này cũ nát, bên trong em đã sửa sang lại hết rồi, ở rất thoải mái."
Anh quay đầu nhìn tôi, gió đêm thổi rối lọn tóc mái của anh, anh khẽ nói: "Thư Ý, mấy năm nay, anh sống không tốt lắm. Anh dồn hết tâm sức vào công việc, không dám để mình nghỉ ngơi một giây nào."
Nói rồi, anh xắn tay áo lên, bên dưới cổ tay áo sơ mi là một sợi chỉ đỏ. Là sợi dây tôi đan cho anh lúc còn học đại học cho vui.
Lúc đeo lên, tôi còn lừa anh: "Chỉ đỏ kết duyên, đeo vào rồi không được tháo ra đâu đấy."
Sợi chỉ tôi m/ua không tốt lắm, dây đã phai màu, nhưng anh vẫn chưa tháo ra.
Một góc nào đó trong lòng tôi bỗng nhói lên một cách khó hiểu.
Gió đêm thổi đến, cuốn theo những chiếc lá rụng trên mặt đất, một chiếc lá úa vàng bay lên tóc tôi. Anh đưa tay ra, như bao lần trước đây, cúi người gỡ chiếc lá đó xuống cho tôi. Động tác thành thạo đến mức chính anh cũng có chút ngẩn ngơ. Tay anh dừng lại trên tóc tôi một lát, rồi di chuyển đến bên tai tôi, vén lọn tóc rối lại.
Giữa hành lang cũ kỹ, những ngón tay ấm áp lướt qua kẽ tai tôi.
Gió mang hương hoa quế vào không gian chật hẹp này, anh từ từ cúi xuống, giọng nói có chút r/un r/ẩy: "Thư Ý, anh rất nhớ em."
Trán anh gần như sắp chạm vào trán tôi.
Cầu thang đột nhiên vang lên tiếng bước chân "cộp cộp cộp", là Bùi Hi với đôi chân ngắn chạy từ trong nhà xuống.
Người còn chưa đến, giọng nói non nớt đã vang lên: "Mẹ ơi, con ở nhà thấy mẹ về lâu rồi mà sao mẹ chưa lên?"
Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của Cố Đình Chiêu, thằng bé lao vào lòng tôi.
Chương 7: