Giới hạn của tình yêu

Chương 15

02/08/2023 11:28

Sau khi đuổi được Lục Tân đi, tôi buồn bực không vui.

Châu Huy hỏi: “Đồng Đồng, vẫn còn tức gi/ận sao?”

Xưng hô này làm tim tôi hẫng lại một nhịp.

Tôi bỗng nhiên nhớ ra, lúc đầu khi tôi xem đi xem lại bức thư cậu ấy viết cho tôi, tôi đã rất hy vọng Lục Tân có thể gọi tôi một tiếng “Đồng Đồng”.

Bây giờ một tiếng “Đồng Đồng” này lại khiến tôi cảm động khi lâu ngày gặp lại.

Tôi lắc đầu nói: “Mình thật sự là không có mắt nhìn, lại hẹn hò với cái thứ rác rưởi đó tận ba năm trời.”

“Đó không phải là lỗi của cậu,” Cậu ấy an ủi tôi, “Chỉ có thể nói là Lục Tân diễn quá giỏi.”

Tôi nói chuyện tôi chia tay với Lục Tân cho bố mẹ tôi, biết được nguyên do, mẹ tôi thấy rất áy náy.

Bởi vì lúc đầu bà vô cùng xem trọng Lục tân, bà cũng là người ủng hộ tôi đồng ý lời cầu hôn của Lục Tân.

Ba năm thời Trung học, mẹ tôi đã khen anh ta rất nhiều trước mặt tôi.

Tôi và Lục Tân quen nhau vào năm đầu Trung học.

Lúc đó chúng tôi ngồi ở hai bàn một trước một sau trong cùng dãy.

Anh ta thường xuyên dùng bút chọc vào lưng tôi: “Đồng Tâm à, cậu đã làm ra câu này chưa?”

Bắt đầu từ việc thảo luận về bài tập, chúng tôi dần dần trở nên thân thiết.

Bạn cùng bàn của tôi là Lâm D/ao.

Bạn cùng bàn của Lục Tân là Châu Huy.

Bốn người chúng tôi thường tranh luận kịch liệt cả ngày trời chỉ về một câu hỏi.

Hồi Trung học, m/ua cơm ở nhà ăn của trường như đi đ/á/nh trận vậy.

Quá đông người, nữ sinh không chen được với nam sinh nên chỉ có thể xếp phía sau.

Có lúc những món ăn mình thích hết sạch, vô cùng phiền n/ão.

Không biết bắt đầu từ bao giờ mà Lục Tân và Châu Huy bắt đầu giúp chúng tôi giành cơm và giành thức ăn.

Cho nên bữa nào chúng tôi cũng có thể ăn được những món mình thích.

Lục Tân dùng tiền khá có kế hoạch, tiền cơm nước của bốn người chúng tôi đều thống nhất đưa anh ta quản lý.

Mỗi một lượt thu chi, anh ta đều viết lại vô cùng rõ ràng.

Các bạn học khác nửa tháng đầu ăn sang như đại gia, nửa tháng sau lại ăn như kẻ ăn mày.

Bốn người chúng tôi, cơm nước tháng nào cũng đều được ăn rất đều đặn.

Sau khi bố mẹ tôi biết được thì khen anh ta biết cách sống, bảo tôi phải học tập anh ta.

Lục Tân rất chăm chỉ học hành, còn giám sát và đốc thúc ba người bọn tôi nữa.

Anh ta cũng rất thích rèn luyện thân thể, sau đó cũng kéo theo bọn tôi cùng vận động.

Anh ta giống như người lãnh đạo trời sinh, lãnh đạo cả đám chúng tôi cùng xông lên phía trước, xông vào trường thi, xông vào cánh cổng Đại học.

Thế mà, ai có thể ngờ được rằng, ba năm sau, anh ta lại báo cảnh sát vì chuyện sính lễ chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quyến rũ sau hôn nhân

Chương 7
Sau khi kết hôn vì lợi ích, tôi và Tưởng Tư Ngôn sống chung một cách thuận buồm xuôi gió. Nhưng con mèo của anh ta đêm nào cũng đúng giờ đến cào cửa phòng tôi. Nó thậm chí còn kéo tấm ảnh cưới từ album ra, đẩy đến trước cửa phòng tôi. Mọi chuyện chỉ vỡ lẽ khi tôi tình cờ mở máy tính của Tưởng Tư Ngôn. Trên màn hình hiện rõ mồn một một trang diễn đàn ẩn danh: [Sau hôn nhân sắp đặt, bạch nguyệt quang quay về, có nên ly hôn không?] Tất cả bỗng trở nên hợp lý. Tôi lặng lẽ về phòng thu dọn hành lý. Không lâu sau, con mèo lại đẩy chiếc nhẫn cưới tôi chưa từng đeo qua khe cửa. Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng Tư Ngôn ôm gối đứng ngoài hành lang: "Vợ ơi, chẳng phải bạch nguyệt quang của em đã về rồi sao? Vậy danh phận của anh có thể được trả trước một chút không?" "Cho anh mượn nửa chỗ nằm... được không?" #NORE
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
4
Yêu Thầm Chương 7