Địch Quần một mình trở về, Đồng Tiểu Đồng hoảng hốt nhìn thấy trên sống mũi hắn có một vệt bẩn.
“Đi trước đây, bữa này tính vào sổ của tôi.” Hắn ném một tấm thẻ lên bàn, rồi xách Đồng Tiểu Đồng đi.
Đồng Tiểu Đồng nhìn quanh bốn phía, không phát hiện Chương Hạo, không khỏi run lên một chút.
Địch Quần: “Lạnh?”
Đồng Tiểu Đồng lắc đầu, ngoan ngoãn nép trong lòng Địch Quần, chớp mắt nhìn hắn.
Địch Quần cười cười, đặt cậu lên ghế phụ, thắt dây an toàn, lái xe về nhà.
...
Xe chạy vào gara, Đồng Tiểu Đồng tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe, lúc mở cửa xe lại phát hiện cửa đã bị khóa.
Đồng Tiểu Đồng nhắc nhở Địch Quần: “Mở cửa.”
Địch Quần quay người nhìn cậu: “Suốt quãng đường vừa rồi, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?”
Đồng Tiểu Đồng rụt người về sau một chút: “Có, có mà.”
Địch Quần nhìn cậu.
“Tôi đã nhịn cả quãng đường rồi, anh phải để tôi nói chứ.”
“Nói.”
Đồng Tiểu Đồng r/un r/ẩy chỉ vào mũi hắn: “Này, này dính bụi.”
Địch Quần: “……”
Địch Quần nghiêng người tới, một tay chống lên lưng ghế, một tay nâng mặt Đồng Tiểu Đồng, nói: “Đồng Tiểu Đồng, em thích tôi.”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu rõ hình bóng Đồng Tiểu Đồng..
Đầu óc Đồng Tiểu Đồng choáng váng, cậu đỏ mặt phản bác: “Anh sao lại như vậy, anh đây là chơi x/ấu.”
“Sai rồi.” Địch Quần nói, “Nói theo tôi, em thích tôi.”
Đồng Tiểu Đồng: “Anh thích tôi.”
“Đúng vậy.” Địch Quần hôn nhẹ lên trán cậu, coi như khích lệ, “Tôi thích em.”
Đồng Tiểu Đồng lập tức ngây người.
Địch Quần cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào môi Đồng Tiểu Đồng, hôn lên mặt rồi vuốt ve cơ thể.
Đồng Tiểu Đồng thả lỏng, hoàn toàn để mặc Địch Quần hành động.
...
"Đây là phần thưởng," Địch Quần khẽ véo má Đồng Tiểu Đồng, "Tiếp theo là hình ph/ạt."
Sắc mặt Đồng Tiểu Đồng thoáng chút bối rối, rồi bừng tỉnh: "Hình ph/ạt gì... Tôi chẳng làm gì sai, tôi không cần bị ph/ạt."
Địch Quần lạnh lùng hỏi: "Thật sao? Vậy tại sao hôm nay em lại dùng bữa với Chương Hạo?"
"Anh hiểu lầm rồi," Đồng Tiểu Đồng vội vàng giải thích về việc đi ăn với Tô Nhân rồi tình cờ gặp Chương Hạo.
Vừa nói, cậu vừa ngăn cản bàn tay Địch Quần đang tiếp cận, nhưng mà không hay quần áo đã bị l/ột sạch.
Địch Quần nhấn mạnh: "Chỉ là diễn kịch mà cũng gần gũi đến vậy sao?"
Đồng Tiểu Đồng phân bua: "Chỉ là vô tình tiếp xúc chút thôi."
Cậu cảm thấy bị oan, nói nhỏ: "Hơn nữa, lúc trước anh còn chưa nói... rằng anh thích tôi."
Địch Quần bóp nhẹ ngựk cậu rồi đáp: "Chưa đủ rõ ràng sao?"
Đồng Tiểu Đồng x/ấu hổ: "Đừng làm thế ở đây."
Địch Quần nói: "Rèm đã kéo kín, bên ngoài không thể thấy."
Đồng Tiểu Đồng vẫn cảm thấy không được an ủi khi nhìn thấy Địch Quần còn trang phục chỉnh tề.
Địch Quần bế cậu vào lòng: "Tập trung vào tôi, đừng nghĩ linh tinh."
Đồng Tiểu Đồng ngồi trên đùi Địch Quần, cảm nhận được rõ rệt được thứ đó qua lớp vải mỏng.
Đồng Tiểu Đồng lo lắng thốt lên: "Thả tôi ra."
Địch Quần hỏi: "Đây là bằng chứng tôi thích em. Em không thích sao?"
Thâm tâm Đồng Tiểu Đồng cảm thấy sợ hãi nhưng trái tim cậu dường như đã mềm yếu đến mức không thể kìm lòng trước Địch Quần ngay lúc này.
Địch Quần thì thầm bên tai cậu: "Đi ăn cùng Alpha khác mà không giữ chừng mực, em cần bị trừng ph/ạt."
Hắn vừa nói vừa đưa tay xuống phía dưới.
Đồng Tiểu Đồng gần như bật khóc: "Không được, chúng ta không thể như thế."
Địch Quần thuận tay đẩy ngón cái vào và thấy nước mắt tuôn ra từ khóe mắt của Đồng Tiểu Đồng, hỏi: "Không thể nào?"
Đồng Tiểu Đồng tỏ ra hoảng lo/ạn: "Anh là Alpha, tôi là beta, làm sao chúng ta có thể bên nhau được?"
Địch Quần khẽ đáp: "Vì sao lại không thể?"
"Anh sẽ tìm được Omega định mệnh thôi."
Sắc mặt Địch Quần tối lại, th/ô b/ạo đẩy thêm ngón trỏ vào, mở khóa kéo quần sau khi dạo đầu sơ qua.
Đồng Tiểu Đồng sững sờ, lúc nãy chỉ thấy hơi tủi thân giờ đây lại cảm thấy cực kỳ uất ức.
Dù cố gắng cưỡng lại nhưng với sức lực của một beta, làm sao có thể thắng nổi Alpha chứ? Chưa kịp làm gì đã bị lấn lướt hoàn toàn.
...
Buổi sáng 8 giờ, Tô Nhân gọi điện thoại tới: “Ông chủ, anh không sao chứ? Hôm nay cũng chưa tới cửa hàng.”
Đồng Tiểu Đồng khàn giọng, yếu ớt đáp: “Không.”
Tô Nhân hoảng hốt: “Anh…… Anh bị thương?”
Đồng Tiểu Đồng nằm trên giường nói: “Cậu giúp tôi trông một ngày, hôm nay tôi không đi đến cửa hàng được.”
Tô Nhân: “Ok.”
Hai người trầm mặc một lát.
Đồng Tiểu Đồng chịu không nổi mà nói: “Muốn hỏi thì hỏi.”
Tô Nhân lập tức nói: “Ngày hôm qua tôi nhìn thấy anh cùng cái kia Alpha đi rồi. Ông chủ, anh đúng là đào hoa, tay trái một Alpha, tay phải một Alpha.”
“Không phải.” Đồng Tiểu Đồng phản bác, “Chương Hạo kia tôi không thân.”
Tô Nhân hiểu ý: “Cho nên Alpha đến sau mới là người anh rất quen thuộc chứ gì?”
Đồng Tiểu Đồng lập tức tỉnh táo hẳn, đắc ý dào dạt tuyên bố: “Đêm qua anh ấy biến thành bạn trai tôi rồi, ha ha ha ha.”
Tô Nhân sắc bén nói: “Cho nên giọng nói của anh mới khàn như vậy?”
Đồng Tiểu Đồng không trả lời.
Tô Nhân: “Sướng sao?”
Đồng Tiểu Đồng: “Sướng! Đặc biệt lâu! Tôi còn phải làm bộ không tình nguyện, mệt ch*t tôi.”
“……” Tô Nhân nói, “Cuối cùng vẫn là tìm một Alpha…… Haizz, chính anh để ý một chút đi.”
Đồng Tiểu Đồng trầm mặc một chút.
Tô Nhân ý thức được mình nói sai, dời đề tài, hai người lại trò chuyện một lúc rồi cúp điện thoại.
...
Vừa đặt điện thoại xuống, Đồng Tiểu Đồng lăn một vòng trên giường, liền nhìn thấy Địch Quần đang đứng ở cửa, h/oảng s/ợ.
Hắn sẽ không nghe được đi? Những lời về rất sướng, rất lâu đó……
Địch Quần nhìn cậu đầy ẩn ý: ‘’Tôi hiểu rồi.”
Đồng Tiểu Đồng: “?”
Địch Quần: “Sau này em cứ tiếp tục giả vờ không tình nguyện cũng được, tôi có thể giả vờ như không biết.”
Đồng Tiểu Đồng: “!”
Đồng Tiểu Đồng che chăn giả ch*t.
Địch Quần đặt thứ trong tay xuống bên cạnh cậu.
Đồng Tiểu Đồng trốn trong chăn nửa ngày, cảm giác bên ngoài không có động tĩnh, mới thò đầu ra nhìn. Địch Quần không biết đã đi đâu, bên cạnh gối lại có một phần báo cáo thật dày.
Cậu tò mò nhặt lên xem, trên bìa rõ ràng viết:
《Địch Quần thượng úy - Kết quả thí nghiệm khả năng kháng tin tức tố Omega》
...
Đồng Tiểu Đồng rón rén đi ra ngoài, Elizabeth vừa thấy cậu liền vui mừng chạy tới, bổ nhào lên người cậu. Đồng Tiểu Đồng eo đ/au chân mỏi, lập tức gục xuống.
“!” Đồng Tiểu Đồng ngã xuống đất, đ/au đến phát khóc.
Địch Quần nghe được động tĩnh nói: “Elizabeth, tránh xa cậu ấy một chút.”
“Gâu.” Elizabeth không vui.
Đồng Tiểu Đồng nhét cho nó một viên th!t bò viên để an ủi, sau đó khập khiễng đi về phía phòng bếp.
“Thơm quá đi.”
Địch Quần liếc mắt nhìn cậu: “Cháo, ăn không?”
Đồng Tiểu Đồng gật đầu.
Địch Quần cầm lấy chiếc muỗng, mở nắp nồi, khuấy khuấy cháo, trong phòng bếp lập tức tràn ngập mùi thơm ấm áp.
Đồng Tiểu Đồng nhìn bóng lưng bận rộn của hắn, hít hít mũi, đi tới ôm lấy eo hắn.
“Tôi thấy rồi.” Đồng Tiểu Đồng nói, “Các quân nhân còn phải huấn luyện khả năng kháng tin tức tố Omega à?”
Địch Quần kéo chiếc túi đeo lớn trên lưng, cũng không quay đầu lại mà đáp: “Ừ, thành tích hạng mục này của tôi vẫn luôn đứng đầu toàn quân.”
Đồng Tiểu Đồng cảm động mà nói: “Anh thật tốt.”
Địch Quần: “Có lần chấp hành một nhiệm vụ c/ứu người, vốn tưởng là beta, ai biết giữa đường lại phát tình, mấy Alpha trong đội đều bị ảnh hưởng, lần lượt rơi vào kỳ động dục.’’
Đồng Tiểu Đồng: “Sau đó thì sao?”
Địch Quần: “Tôi đá/nh ngất bọn họ, một mình cõng năm người trở về, đi hơn hai mươi cây số, về đến nơi thì nôn.”
Đồng Tiểu Đồng một bên khâm phục thể lực của hắn, một bên buồn bực mà nói: “Anh hoàn toàn không bị Omega ảnh hưởng?”
“Ảnh hưởng thì có một chút, nhưng lúc ấy tôi nghĩ, chẳng lẽ phải bỏ mạng ở đây, sau này lấy vợ thế nào?” Địch Quần xoay người, cúi đầu nhìn cậu nói, “Tin tôi không?”
Đồng Tiểu Đồng ôm ch/ặt lấy hắn, đôi mắt long lanh: “Địch Quần, anh thật tốt.”
Địch Quần gõ đầu cậu: “Gọi tôi là gì?”
Đồng Tiểu Đồng vùi vào ngựk hắn, ngoan ngoãn nói: “Chồng ơi.”
Elizabeth đi tới, ngồi bên chân ba và mẹ, gãi gãi đầu: “Gâu.”
Hoàn