Khi tôi và Cố Trạch quyết định nhận nuôi một đứa trẻ, ai cũng bất ngờ. Tôi - người sống như mặt liệt - đột nhiên lại làm cha.

Đứa nhỏ tên là Tiểu Trạch Bắc, vừa tên tôi vừa tên anh ấy. Một thằng nhóc lanh lợi và hay luyên thuyên.

Một buổi tối, khi cả nhà đang xem phim trên sofa, Tiểu Trạch Bắc đột nhiên quay sang hỏi: “Ba Bắc Thần, ngày xưa ba có cầu hôn bố không?”

Tôi nghẹn họng: “Không.”

Cố Trạch ngồi bên cười x/ấu xa: “Ba khóc lóc đòi lấy bố đó con.”

Tôi: “Anh nói láo!”

“Không tin thì hỏi ông bà nội.”

Tiểu Trạch Bắc: “Vậy là ba là người ở dưới hả?”

Tôi: “Con muốn ch*t không?”

Hôm sau, Tiểu Trạch Bắc lén lên trường khoe với bạn: “Ba tao lạnh lùng lắm, nhưng bố tao là người dạy ba cách cười đó nha. Mỗi tối bố còn ôm ba ngủ nữa.”

Tôi nghe được tin này từ cô giáo, xém chút nữa muốn đổi tên chuyển trường cho con.

Tối về, tôi cầm gối đuổi theo hai cha con chạy vòng vòng phòng khách: “Cố Trạch! Anh xem lại con trai anh đi!”

Cố Trạch: “Con anh ngoan mà. Giống anh.”

“Cả anh với nó đều cần bị dạy dỗ.”

Tiểu Trạch Bắc: “Bố ơi, tối nay con ôm bố, ba khỏi ôm nhé!”

Tôi: “Không! Chồng tôi không thể bị cư/ớp!”

Dù ngày xưa tôi nghĩ mình không biết yêu, không biết cười, không biết cần ai... thì bây giờ, tôi biết rõ: Tôi có Cố Trạch.

Chúng tôi có một gia đình nhỏ.

Chúng tôi đã sống bên nhau suốt bao năm.

Và tôi vẫn luôn là người được anh ôm mỗi đêm, kể chuyện mỗi tối, cho dù... câu chuyện ấy đã lặp đi lặp lại, chỉ có một kết: "Họ sống bên nhau trọn đời."

Tiểu Trạch Bắc năm nay tròn 5 tuổi.

Một hôm, thằng nhóc đột nhiên ngồi xổm giữa nhà, tay chống cằm, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Tôi vừa đọc báo xong thì liếc qua hỏi: “Con lại nghĩ gì thế?”

Nó nói: “Con đang suy nghĩ xem... Ba yêu con hơn hay bố yêu con hơn.”

Tôi nheo mắt. Cố Trạch từ trong bếp đi ra, bưng ly sữa đặt lên bàn, nghe vậy liền nở nụ cười tươi như nắng: “Đương nhiên là bố yêu con hơn rồi.”

Tôi lập tức đặt tờ báo xuống.

“Anh nói cái gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đừng bỏ em. Chương 6
8 Đạn Mạc Chương 15
10 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm