Ngày tôi tắm cho em gái là một ngày mùa xuân nắng ấm chan hòa. Những chú chim nhỏ hót ríu rít trên cành, hoa cỏ cũng nhảy múa dưới bậu cửa sổ. Cô em gái hai tuổi đang ngồi trên giường mút tay, ngây ngốc gặm nhấm cặn bẩn bám trong kẽ móng tay.
Tôi nghĩ thầm, đúng là con bé nên đi tắm rồi.
Em gái là con của chú thím, con bé vẫn chưa có tên chính thức, cả nhà đều gọi là “Tiểu Nha Đầu”, còn tôi gọi là “em gái”. Em đã hai tuổi rồi nhưng chỉ biết gọi “mẹ”, ngoài ra chẳng nói được câu nào khác. Điều này khiến cả nhà rất sầu n/ão, nơm nớp lo sợ con bé là một đứa trẻ ngốc nghếch bẩm sinh.
Chỉ có tôi biết, em gái không hề ngốc.
Mỗi khi tôi làm sai bị mẹ đ/á/nh đò/n, khóc lóc thảm thiết, em gái luôn đứng cạnh tôi. Bàn tay nhỏ bé túm lấy vạt áo tôi, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt to tròn ngập nước đầy đồng cảm nhìn tôi.
Em gái có một đôi mắt biết nói. Mặc dù miệng không nói ra nhưng tôi biết, em đang bảo tôi: “Chị ơi, chị đừng buồn, chị vẫn còn có em mà.”