Khi tôi quay lưng bước đi, Lục Dĩ Ninh từ phía sau gọi gi/ật lại.
“Kiều Vũ.”
“Cả đời này tôi sẽ không gặp được người như em nữa.”
Giọng anh trĩu nặng nỗi lưu luyến và tiếc nuối khôn nguôi.
Tôi không ngoảnh đầu lại, vẫy tay:
“Đương nhiên.”
“Chị đây đ/ộc nhất vô nhị, rực rỡ như mặt trời chói lọi!”
“Lục Dĩ Ninh, vĩnh biệt.”