Cuối cùng, Giang Hành Chi bị Giang tổng tống ra nước ngoài, còn tôi vào Đại học B. Tôi tự biết mình có lỗi với Giang tổng và Giang phu nhân nên đã dọn ra khỏi nhà họ Giang ngay trong đêm.
Trước lúc đi, tôi ngoái đầu nhìn Giang Hành Chi. Trong mắt anh ta đã không còn thấy cảm xúc gì nữa, lặng lẽ như mặt hồ không chút gợn sóng. Anh ta lười biếng tựa vào lan can trên cao, nhìn xuống tôi.
Lúc này tôi vẫn cần phải ngước nhìn anh ta, tôi vẫn chưa thể chạm tới tầm vóc của anh ta.
Nhưng lần gặp lại tới, tôi nhất định, nhất định sẽ không ngước nhìn anh ta nữa.
6.
Xuân đi Thu đến, thấm thoắt bảy năm đã trôi qua.
Trong bảy năm này, tôi đã trở thành Tổng giám đốc của công ty Giải trí Ngự Thượng, cũng gặp lại M/ộ D/ao. Cô ấy hiện là nghệ sĩ nổi tiếng nhất dưới trướng công ty tôi, tuổi còn trẻ đã giành được danh hiệu Ảnh hậu Tam Kim.
Những người bạn học cũ khác, tôi cũng đã gặp mặt vài lần, duy chỉ có Giang Hành Chi là không còn chút tin tức nào. Mọi người chỉ biết anh ta sang nước M học Đại học.
Tổng công ty nhà họ Giang ở đó, anh trai của anh ta cũng ở đó, nên khả năng cao anh ta sẽ ở lại nước ngoài định cư.
Cũng chẳng rõ là cảm giác gì, tôi đã thành công rời bỏ Giang Hành Chi để chứng minh bản thân mình. Những năm qua tôi đã làm tất cả những gì mình muốn, nhưng tại sao trong lòng luôn cảm thấy thiếu vắng một mảnh, cứ trống trải vô cùng.
"Tưởng tổng, tối nay anh có một buổi yến tiệc cần tham dự, lễ phục đã được chuẩn bị xong rồi."
Thư ký đứng bên cạnh báo cáo, tôi gật đầu ra hiệu đã biết.
Không hiểu sao mấy ngày gần đây lòng tôi cứ bồn chồn không yên, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra. Nhưng buổi tiệc này không thể vắng mặt, tôi còn phải kéo vốn đầu tư cho bộ phim mới của M/ộ D/ao.
M/ộ D/ao khoác tay tôi, cười rạng rỡ chào hỏi các nhà đầu tư. Còn mắt tôi lại vô thức nhìn về phía người đàn ông đang đứng dưới ánh đèn. Người đó, từ đôi lông mày đến ánh mắt đều toát ra vẻ lạnh lùng, trông xa cách và rời rạc, tỏa ra khí chất "người lạ chớ gần".
Bảy năm không gặp, trông anh ta trưởng thành và chững chạc hơn nhiều, không còn nét thiếu niên năm xưa.
Anh ta dường như đã nhìn thấy tôi, đôi chân mày khẽ động. Ánh mắt anh ta dừng lại hai giây trên bàn tay M/ộ D/ao đang khoác tay tôi, sau đó dời đi, hoàn toàn là thái độ đối đãi với một người lạ.
Phải rồi, chúng tôi đều chẳng còn là trẻ con nữa. Đã không có ràng buộc về lợi ích thì cũng chẳng cần phải giả vờ quen biết để chào hỏi xã giao làm gì.
Bàn bạc xong việc hợp tác, buổi tiệc mới trôi qua một nửa mà hai má tôi đã đỏ bừng, đầu óc choáng váng vì rư/ợu. M/ộ D/ao hỏi tôi có phải đang không vui không.
Làm sao có thể chứ? Đàm phán xong hợp đồng hàng trăm triệu, tôi vui còn không kịp nữa là. Tôi vì vui nên mới uống nhiều rư/ợu như vậy đấy.
Nhưng thần sắc của M/ộ D/ao rõ ràng là không tin. Tôi cũng chẳng buồn giải thích, để lại tài xế cho cô ấy rồi tự mình đi bắt xe.
Nhìn chiếc Lamborghini trước mắt, lúc ngồi lên xe, tôi còn khiêm tốn thỉnh giáo tài xế: "Bác tài, cái nghề này ki/ếm tiền á/c vậy sao? Anh làm mấy năm mà đã lái được con xe này rồi?"
Anh ta không đáp lời tôi, chỉ ngước lên nhìn gương chiếu hậu. Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy Giang Hành Chi đang ngồi ở ghế sau. Anh ta ẩn mình dưới ánh đèn m/ập mờ, nhìn tôi chằm chằm không chút che giấu. Ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo như đầm nước đóng băng, khiến người ta rợn tóc gáy một cách kỳ lạ.
Tôi không kìm được mà nhớ tới bảy năm trước, lúc tôi quay lưng rời đi, tôi nghe thấy giọng nói âm u của anh ta cất lên. Anh ta nói: "Tưởng Hà, cậu nghĩ cậu thực sự có thể thoát khỏi tôi sao?"
Tiết trời tháng sáu, dù là ban đêm vẫn khiến người ta cảm thấy ngột ngạt nóng nực, nhưng câu nói đó của anh ta lại làm tôi cảm thấy như bị q/uỷ dữ dưới mười tám tầng Địa ngục túm ch/ặt lấy cổ chân, lạnh đến mức toàn thân r/un r/ẩy, gai người c/ăm căm.
7.
Giang Hành Chi đưa tôi về nhà, suốt dọc đường cả hai chẳng ai nói với ai câu nào. Tôi nhìn bộ vest phẳng phiu phác họa nên dáng người cao ráo, bờ vai rộng và vòng eo hẹp của anh ta, dường như anh ta cao hơn bảy năm trước, mà cũng g/ầy hơn hồi đó.
Tôi còn chưa kịp rút lại dòng suy nghĩ, Giang Hành Chi đã mở sẵn cửa, một tay kìm ch/ặt lấy tay tôi rồi th/ô b/ạo lôi tuột vào trong. Anh ta không bật đèn, cánh cửa đóng sầm một tiếng "rầm", ngay sau đó là nụ hôn của Giang Hành Chi ập tới.
Hôn?
Giang Hành Chi đang hôn tôi?
Hai thằng đàn ông với nhau, còn ra cái thể thống gì nữa!
Tôi liều mạng đẩy anh ta ra, nhưng Giang Hành Chi vẫn đứng trơ ra như bàn thạch.
"Giang Hành Chi, anh phát đi/ên cái gì đấy? Mẹ kiếp, thả tôi ra!" Tôi c.ắ.n rá/ch môi anh ta, vị m.á.u tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng chúng tôi, nhưng anh ta vẫn không buông, thậm chí càng dùng lực t/àn b/ạo hơn để hôn tôi.
Tôi chẳng mảy may nghi ngờ việc Giang Hành Chi muốn c.ắ.n x/é từng miếng da thịt trên người mình, muốn hút cạn m.á.u của mình, anh ta muốn ăn tươi nuốt sống tôi cho bằng sạch.
Hồi lâu sau, cuối cùng tôi cũng có được một kẽ hở để hít thở, lập tức vung một cú đ.ấ.m thật mạnh vào mặt Giang Hành Chi.