Trần Tuấn Triệu nói, tháng này cậu ấy vừa khai trương đã gặp phải một “Âm thân”, mà th//i th//ể đó rất khác thường, không biết tại sao, cậu ấy vừa nhìn một cái là bị mê hoặc.

“Thật ra tôi còn chưa nhìn rõ cái x//á/c trông như thế nào, chỉ cảm thấy mùi thơm quá, không biết tại sao liền…”

“Ờ, sau đó tôi bị người nhà họ đ/á/nh đ/ập, tôi cũng đã được bồi thường nên chuyện này cũng coi như bỏ qua.”

“Không ngờ tới lần thứ hai đi nhặt h/ài c/ốt, tình hình lại giống hệt lần trước, tôi thấy rất kỳ quái, bình thường nhặt mười bộ h/ài c/ốt cũng không đụng phải “âm thân”, sao âm thân trong thôn này mọc như bắp cải trắng vậy.”

Trần Tuấn Triệu không phải là người duy nhất cảm thấy kỳ lạ, việc xuất hiện liên tiếp hai âm thân khiến người trong thôn cũng có chút mơ hồ, nên họ đành trói cậu ấy đến miếu Bá Công, tìm ông chú Hai hỏi rõ tình hình.

Ông chú Hai nói, khu đất này do Bá Công bảo vệ, tuyệt đối không có vấn đề về phong thủy. Âm thân đầu tiên hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn. Qu/an t/ài của nhà đó bị đóng đinh ch/ặt quá, không có lỗ thông khí, thời gian chỉ mới qua 5 năm nên th//i th//ể không bị th/ối r/ữa cũng là bình thường.

Còn âm thân thứ hai, chính là lỗi của Trần Tuấn Triệu.

Cậu ấy cợt nhả th//i th//ể, Bá Công giáng tội, nên đã biến th//i th//ể thứ hai thành âm thân để cảnh cáo cậu ấy. Không ngờ cậu ấy vẫn không thành thật, Bá Công tức gi/ận, biến tất cả th//i th//ể xung quanh ngọn núi này thành âm thân luôn.

“Bọn họ nói tôi phải dập đầu nhận lỗi với Bá Công, ở lại đây nửa tháng, mỗi ngày dùng m//áu tươi cúng bái để thể hiện quyết tâm sám hối. Mỗi ngày cứa tôi một đ/ao, mẹ ơi!”

“Đám người này thấy cha mẹ tôi mất sớm, không có bạn bè, cũng không có ai chống lưng nên ứ/c hi*p tôi!”

“Giờ các cậu đến rồi, tôi biết cậu rất giỏi võ, đi thôi, chúng ta ra ngoài đ/á/nh họ một trận!”

“Đánh cái gì mà đ/á/nh, bên ngoài nhiều người thế cơ mà!”

Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy Lưu Năng Sơn cung kính châm th/uốc cho ông chú Hai, trên mặt mang theo nụ cười nịnh nọt, không biết ông ta nói gì mà ông chú Hai ho dữ dội, thân thể r/un r/ẩy, xươ/ng cốt dường như có thể g/ãy vụn bất cứ lúc nào.

Cảnh tượng này khác xa với những gì tôi nghĩ, cứ tưởng nguy hiểm gì lắm cơ, không ngờ chỉ là một nhóm ông bà già m/ê t/ín d/ị đo/an.

Tôi và Giang Hạo Ngôn có thể đi lại dễ dàng, nhưng thêm tên m/ập Trần Tuấn Triệu này thì khó rồi.

Huống hồ đối phương chỉ là một nhóm thôn dân bình thường, nếu không may ra tay quá nặng, phải nằm viện mấy tháng, tôi lại phải móc ra bao nhiêu tiền viện phí th/uốc thang nữa.

Tôi quyết định đợi đến ban đêm yên tĩnh rồi mới đưa Trần Tuấn Triệu rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm