"Ly Trạm, ngươi có thể hóa hình từ khi nào?"

Giọng ta vang lên phá tan đêm tĩnh lặng. Cả hai quay lại nhìn. Ánh mắt họ trao đổi điều gì đó. Khi ta định hỏi tiếp, Huyền Diệp liền biến mất trong nháy mắt.

Ly Trạm bước về phía ta, nhưng khi gần tới nơi lập tức biến lại thành rắn con. Nó bò lên ống quần định quấn vào tay ta. Ta vung tay hất mạnh.

Rắn con liền đ/ập vào tảng đ/á, m/áu loang đỏ. Ta r/un r/ẩy quỳ xuống, tay chạm vào thân hình bé nhỏ ấy: "Ly Trạm... ngươi... ta không cố ý... cử động đi... vẫy đuôi cho ta xem nào..."

Giọng ta nghẹn ngào, tay run bần bật. Nhưng rắn con vẫn bất động. Ta oà khóc. Nam nhân chảy m/áu chứ nhất quyết không rơi lệ, nhưng thế giới trước mắt ta đang sụp đổ.

Phải huỷ diệt hệ thống. Đúng vậy, ta phải sống để tận diệt hệ thống trước đã. Rồi mới được ch*t.

Cái hệ thống đáng ch*t kia bỏ chạy giữa chừng rồi.

"Chủ nhân, ngài gọi tiểu nhân?"

Ta khó tin lắng nghe giọng nói đột ngột vang lên của hệ thống, hai nắm tay siết ch/ặt: "C/ứu lấy Ly Trạm."

"Chủ nhân, tiểu nhân biệt tích lâu như vậy, ngài chẳng thèm hỏi han một câu. Vừa trở về đã bắt ta làm việc ngay, như vậy có đúng lẽ thường không?"

Ta nén cơn xúc động muốn đ/ập ch*t thứ vô dụng này, "Im ngay! Nói thêm một lời nữa, lão tử cho n/ổ tung trạm hệ thống của các ngươi. Đối tượng công lược đã ch*t rồi, ngươi còn lải nhải, muốn ch*t à?"

Ta đ/au lòng đến nghẹt thở, tại sao không phải ta ch*t? Sao lại là Ly Trạm đi trước?

"Này này, chủ nhân, ngài bình tĩnh chút. Con rắn này không ch*t được, nó đâu phải rắn tầm thường. Nó là rồng. Với lại, lần này tiểu nhân trở về là để báo tin, có lẽ ngài phải ở lại thế giới này vĩnh viễn rồi. Trạm hệ thống bị vật thể lạ xâm nhập, ngoại trừ ngài ra, thông tin những người công lược khác vẫn còn. Riêng ngài... tất cả dữ liệu đều biến mất."

Ta chưa kịp hiểu ý tứ, hệ thống đã lần nữa biến mất. Từ trên trời rơi xuống một mảnh giấy, hai chữ lớn hiện lên: "Vĩnh biệt".

Ch*t ti/ệt! Tên chó hệ thống này định bỏ trốn thật sao?

Ta cẩn thận bồng con rắn đen trở về túp lều rá/ch của mình, đặt nó lên chiếc giường tre mới đan. Thân thể nó lạnh ngắt, cứng đờ. Ta bất lực ngồi phịch xuống đất, toàn thân lạnh buốt như có thứ gì quan trọng bị rút khỏi cơ thể vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm