Tiệm Cà Phê Mèo Địa Phủ

Chương 13

19/08/2024 15:40

Phòng thăm tù nhân.

Cách bốn năm, tôi lần nữa nhìn thấy khuôn mặt của Từ Phong qua tấm kính cửa sổ.

Gò má của hắn ta hõm sâu, mắt đầy tơ m/áu, khóc m/ù khóc dải sám hối, c/ầu x/in tôi.

"Tiểu Hà, cô cho tôi một cơ hội sửa chữa lỗi lầm được không? Tôi thật sự biết sai rồi, tôi không muốn ch*t."

Tôi thản nhiên nhìn hắn ta: "Hối h/ận à?"

Nước mắt của hắn ta rơi vào mồm theo hai gò má hõm sâu: "Hối h/ận, thật sự, mỗi ngày ở đây tôi đều đang hối h/ận."

"Tôi sẽ dùng cả đời của mình để bù đắp lỗi lầm này này, c/ầu x/in cô, cho tôi một cơ hội được không? Tôi thật sự không muốn ch*t."

"Anh thật giả tạo." Tôi cười khẩy: "Anh hối h/ận trước giờ không phải là hành vi làm hại người khác, anh chỉ là hối h/ận bản thân mình không đủ cẩn thận, hối h/ận mình quá xúc động, tự tìm phiền phức cho chính mình."

Từ Phong tỏ ra chân thành, ánh mắt khẩn cầu:

"Tiểu Hà, cô đừng nghĩ như vậy, tôi thật sự hối h/ận với những hành vi của mình, cô cho tôi cơ hội nữa được không? Chi cần cô chịu tha thứ cho tôi, bảo tôi làm gì tôi cũng chịu."

Tôi nhếch khóe môi: "Làm gì cũng chịu à?"

"Đúng, bất cứ chuyện gì."

"Vậy tôi muốn anh ch*t ngay bây giờ thì sao?"

Anh ta sững sờ: "Tiểu Hà..."

"Đáng tiếc thật." Tôi lắc lắc đầu: "Tôi thật sự hy vọng khi đó anh trốn thoát thành công, nếu như anh rơi vào tay tôi, tôi tuyệt đối sẽ không cho anh ch*t dễ dàng như thế này."

Từ Phong gỡ bỏ lớp ngụy trang, tỏ ra thản nhiên nhìn tôi trong chốc lát, chậm rãi cười thành tiếng: "Đúng thế, đáng tiếc thật. Người quay lại ngày hôm đó tại sao không phải là cô chứ?"

"Lần đầu nhìn thấy cô, tôi đã cảm thấy, cô thích hợp để trở thành tác phẩm nghệ thuật. Da cô trắng ngần chắc hẳn bị rạ/ch rỉ m/áu, cô sẽ hét lên với chất giọng dịu dàng, chắc hẳn mắt cô sẽ tràn ngập đ/au khổ và tuyệt vọng."

"Cô biết không? Sau khi gặp cô, lần đầu tiên tôi cảm thấy ng/ược đ/ãi động vật con đã không đủ thỏa mãn tôi."

Lục Tập nói không sai, từ ngày chúng tôi chuyển tới cách vách, bánh răng vận mệnh đã xoay chuyển.

Tôi nhìn khuôn mặt si mê của hắn ta, nói từng câu từng chữ: "Anh thật gh/ê t/ởm."

Anh ta nhướn nhướn mày: "Cảm ơn đã khen."

"Việc anh ng/ược đ/ãi mèo là tôi vạch trần." Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn ta: "Hơn nữa, việc này vẫn chưa kết thúc. Dư luận sẽ tiếp tục lên men, người thân bạn bè của anh sẽ bị mắ/ng ch/ửi sau lưng mãi mãi, tên của anh cũng sẽ bị người đời s/ỉ nh/ục mãi mãi."

"Bi/ến th/ái ng/ược đ/ãi mèo cuối cùng gi*t người, việc này sẽ khiến nhiều người để ý hơn, đồng loại của anh sẽ biến thành chuột cống qua đường. Nói không chừng, anh sẽ là một mắt xích quan trọng nhất thúc đẩy sự thành lập của luật bảo động vật."

"Vậy thì thế nào." Hắn ta cười dung tục: "Cho dù bây giờ tôi ch*t, cũng ch*t nhẹ nhàng hơn cảnh sát Lục, cô biết không? Khi tôi c/ắt đ/ứt từng ngón tay của cảnh sát Lục, biểu cảm đ/au đớn của anh ta thật sự rất thích mắt."

Tôi thản nhiên nhếch khóe môi: "Anh muốn khiến tôi đ/au khổ sao? Đáng tiếc là nội tâm tôi không gợn bọt sóng. đ/au khổ của Lục Tập đều đã qua, còn anh, mới chỉ bắt đầu thôi."

"Anh tin nhân quả báo ứng không?" Tôi hỏi

Từ Phong sững người hai giây, ôm bụng cười thành tiếng một cách đầy lố bịch, hồi lâu sau mới ngừng cười, kh/inh thường nói: "Báo ứng? Đó là từ kẻ yếu mới nói, nói ra để tìm lý do an ủi tâm lý mà thôi."

"Cô thấy cảnh sát Lục ch*t đ/au khổ không cam lòng biết bao, còn tôi, sẽ bình thản an nhiên rời đi. Sau khi cô tận mắt chứng kiến mọi thứ vẫn còn tin vào báo ứng sao?"

Tôi khẽ cười: "Tôi tin, còn anh, rất nhanh cũng sẽ tin là thật."

...

Ngày Từ Phong ch*t, thời tiết rất tốt.

Tôi và bố mẹ, còn có nhóm Tống Dương, đi tới trước m/ộ Lục Tập.

“Anh Lục, mấy anh em chúng tôi không có bản lĩnh, để tên s/úc si/nh kia sống lâu như vậy. Thế nhưng, cũng coi như đã b/áo th/ù được cho anh.”

Bố tôi bỗng dưng quay người: “Hoa Hoa?”

Tôi nhìn theo ánh mắt của ông, nhìn thấy một cái đuôi lông lá thoắt hiện rồi biến mất.

“Nơi như thế này, ông làm trò làm gì?” Mẹ tôi trách cứ nói.

Bố tôi gãi đầu: “Vừa rồi dường như nhìn thấy Hoa Hoa mà.”

Mẹ tôi không để ý đến ông, cẩn thận liếc nhìn tôi, thấp giọng khuyên nhủ: “Thanh Thanh, nếu như Lục Tập vẫn còn sống, thằng bé nhất định sẽ hy vọng con chăm sóc tốt bản thân mình, sống tiếp thật tốt.”

Tôi mỉm cười với bà: “Vâng, mẹ, con hiểu mà.”

Tôi vẫn luôn là một bạn gái không nghe lời.

Nhưng lần này, tôi sẽ nghe lời anh ấy, sống tiếp thật tốt.

Lục Tập, chúng ta sẽ gặp lại nhau, đợi em.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7