Xung quanh là bầu không khí ch*t lặng.
Giây tiếp theo, tin tức tố mùi khói sú/ng như cơn sóng thần tràn ngập quảng trường.
Đó là thứ tỏa ra từ người Lục Chiêu Niên.
Uy áp của tin tức tố Alpha cấp cao như một ngọn núi, đ/è nặng khiến tôi không thở nổi.
Những người xung quanh ngã quỵ, ôm gáy mặt tái nhợt, thậm chí có kẻ ngất đi ngay lập tức.
Tôi cũng gần như không đứng vững, đầu gối nhũn ra, phải bám vào góc bàn mới gượng không ngã quỵ.
Lục Chiêu Niên khoác quân trang, vừa cài khuy vừa nghe thuộc hạ báo cáo chiến sự.
Giọng anh lạnh lùng, thần sắc thản nhiên.
Khác hẳn bộ dạng trầm mặc ít nói trước đây.
Vị hôn phu của tôi đã biến thành vị thượng tướng đế quốc nổi tiếng sát ph/ạt quyết đoán trong truyền thuyết.
Lục Chiêu Niên đi về phía chiến hạm.
Đi được vài bước, anh đột ngột dừng lại.
Quay đầu nhìn tôi, như thể đang nhìn một con mèo hoang đáng thương.
“Mấy tháng qua, cám ơn cậu.”
Giọng anh rất bình thản, như đang xử lý một việc quân vụ bình thường.
“Tiền bạc, vật tư, nhà cửa, cậu muốn gì tôi cũng có thể cho cậu.”
“Ngoại trừ hôn nhân.”
Nói xong anh không nhìn tôi nữa.
Lúc xoay người, đế giày quân đội giẫm lên chiếc áo cũ tôi từng may vá, để lại một vết giày xám xịt.
Tôi mặt mày ngơ ngác, trong tay vẫn nắm ch/ặt tờ phiếu hẹn đăng ký kết hôn.
Không biết nên phản ứng thế nào.
Omega tóc vàng đi theo sau Lục Chiêu Niên, lúc lướt qua, ánh mắt cậu ta rơi xuống tay tôi.
Cậu ta đột nhiên khẩy một tiếng kh/inh miệt.
“Cậu có biết là ở hệ thống hôn nhân của những tinh cầu cấp thấp thế này, đăng ký rồi thì bên đế quốc cũng không công nhận không?”
“Cái gì?”
“Anh Chiêu Niên là thượng tướng, việc kết hôn của anh ấy cần phải được ghi vào hồ sơ trong hệ thống đế quốc.”
“Cho dù hôm nay hai người có thực sự bước vào đó đóng dấu đi nữa, thì ở đế quốc, anh ấy vẫn là đ/ộc thân. Đồng ý lấy giấy chứng nhận, chẳng qua chỉ là lừa cậu một chút thôi.”
Tôi đứng sững tại chỗ, há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Hóa ra ba tháng chung sống, những đêm quấn quýt trong kỳ mẫn cảm, đối với Lục Chiêu Niên mà nói, chưa từng là yêu thích.
Chỉ là lúc ấy thứ duy nhất có thể bấu víu được, chỉ có tôi.
Omega hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi lên vết răng trên gáy tôi, trong mắt lóe lên một tia oán đ/ộc.
“Một Omega thấp kém đến cả tin tức tố cũng không có, dù anh ta có cắn nát tuyến thể của cậu thì sao? Cuối cùng chẳng phải cũng chẳng để lại được gì sao.”
Nói xong, cậu ta thu ánh mắt lại.
Quay người phân phó binh sĩ bên cạnh, giọng không to không nhỏ.
“Trại An Ủi chẳng phải đang thiếu người sao?”
“Omega thấp kém này, chắc đã đủ hai mươi tuổi rồi chứ?”
Người lính cúi đầu: “Vâng.”
“Vậy thì cứ theo quy củ mà làm. Đăng ký đi, đừng để nó chạy mất.”
...
Cửa khoang từ từ đóng lại, thân tàu màu xám bạc ngày càng nhỏ dần, nhỏ dần.
Cho đến khi biến mất ở phía chân trời xám xịt, không còn nhìn thấy nữa.
Người trên quảng trường chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên người, lại xếp hàng.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.