Thiếu Gia Của Hắn

Chương 18

14/08/2025 18:27

Buổi chiều đi học, Lục Cẩn muốn giúp tôi xách bảng vẽ, nhưng tôi từ chối.

Chút đồ đạc này, tôi vẫn xách được.

Lục Cẩn đi theo sau tôi với hai tay trống, vẻ mặt có chút buồn bã.

Tôi nhíu mày, đẩy nhẹ anh.

“Anh sao thế, anh không phải có buổi tập sao? Mau đi đi.”

“Vậy tan học tôi sẽ tìm cậu.”

“Không cần, tôi phải đi tìm đàn anh Giang Trú, anh ấy mở một studio, tôi muốn đi xem.”

Dù sao nếu Lục Cẩn bận, Chu Lập vẫn có thể đi cùng tôi.

Lục Cẩn nắm ch/ặt tay, vài giây sau lại thả lỏng.

Anh đưa tôi đến phòng mỹ thuật rồi đi.

Sau giờ học, tôi đi tham quan studio của Giang Trú.

Bên trong trang trí rất đẹp, có rất nhiều tác phẩm của anh ấy.

Bức nổi bật nhất là anh ấy vẽ một chàng trai.

Màu sắc rực rỡ, mang cảm giác rung động.

Tôi chụp vài tấm ảnh đăng lên dòng trạng thái, để bạn bè tôi nếu cần có thể liên hệ studio này.

Sau khi về nhà, tôi thấy Lục Cẩn rất trầm lặng.

Tôi nghĩ là do anh mệt vì tập luyện trước trận đấu, nên không hỏi thêm.

Mấy ngày liền, tôi đều bận hoàn thành bài tập màu sắc.

Khi gặp Chu Lập, mặt cậu ta lúc nào cũng bị thương, có quầng thâm dưới mắt.

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta:

“Cậu sao thế, lại đá/nh nhau à?”

“Lục Cẩn không biết phát đi/ên gì, đêm không chịu ngủ, lôi tôi lên sân thượng so tài, tôi thì đá/nh không lại, khiến tôi cả đêm không ngủ được, tức quá đi mất.”

Chu Lập bẽn lẽn sờ mặt, bảo tôi quản lý Lục Cẩn.

Tôi nhịn cười, nói đồng ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm