Khi mở mắt lần nữa, tôi đã nằm trên giường trong biệt thự, đầu quấn băng gạc dày cộp.

Xung quanh giường có nhiều người chen chúc.

Thứ đầu tiên đ/ập vào mắt tôi là đôi mắt sâu thẳm của Trạch Trầm.

Anh ôm chầm lấy tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi: “Tinh Lễ, em không sao là tốt rồi... Em không sao là tốt rồi…”

Tôi vòng tay đáp lại cái ôm của anh, cảm giác chua xót trào dâng.

Vừa mới đồng ý đến với anh xong, tôi đã lao vào giới giải trí để làm kẻ đeo bám Tô Vân Di.

Suốt bao năm qua, anh đã đ/au khổ biết bao...

Đạo diễn và đoàn làm phim liếc nhìn nhau, đồng loạt tắt camera đang quay rồi lặng lẽ đuổi hết mọi người ra ngoài.

Tất cả đều tỏ ra hiểu chuyện, duy chỉ có Tô Vân Di là vẫn muốn ở lại.

Giang Vãn Vãn bất chấp sự giãy giụa của cô ta, liền bịt miệng cô ta rồi lôi đi.

Nhìn màn hình livestream đột ngột tối đen, các fan trong khu bình luận sững sờ:

[Chuyện gì thế? Sự cố phát sóng à?]

[Không đúng lắm. Cảm giác như đang bảo vệ đời tư... Xem ánh mắt cuối cùng khi nhìn nhau của Trạch Trầm và Hạ Tinh Lễ, đúng là có qu/an h/ệ không bình thường.]

[Tôi chỉ thấy mọi người đều khéo léo rời đi, mỗi mình Tô Vân Di là không biết xem tình huống... Thật nhàm chán.]

Trong phòng, Trạch Trầm nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt tôi, ánh mắt dịu dàng đắm đuối.

“Trạch Trầm... Em nhớ lại hết rồi…”

Anh xoa nhẹ mái tóc hơi rối bời của tôi: “Nhớ lại là tốt rồi.”

Trạch Trầm nở nụ cười mệt mỏi với tôi.

Tôi lao vào lòng anh, không biết giải thích thế nào về chuyện mất trí nhớ và chuyện theo đuổi Tô Vân Di.

Nhưng Trạch Trầm như cảm nhận được tâm tư của tôi, anh an ủi: “Anh đều biết hết cả, Tinh Lễ... Em trở về là đủ rồi…”

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu khỏi ng/ực anh: “Anh biết hết ư?”

Trạch Trầm không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi cũng không hỏi gì thêm, kết quả tốt đẹp là được rồi, không cần bận tâm việc khác nữa.

Thế là tôi và Trạch Trầm chính thức đến với nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm