Gương Kia Ngự Ở Trên Tường!

Chương 4.1

03/04/2024 15:34

04

Chu Hành làm Đại Nguyệt hoàng đế, tầm nhìn cùng lòng dạ sáng suốt đều không phải người thường có khả năng so sánh.

Hắn có thể nhanh chóng tiếp nhận "M/a kính" miệng phun tiếng người như tôi, nếu như những người khác chỉ sợ sẽ bị dọa gần ch*t.

Cũng may Chu Hành suy nghĩ chu đáo, sớm đặt làm cho tôi một người giả, lại đội mũ che mặt.

Nói chuyện cũng là do người hầu nói giùm, tôi nói một câu hắn liền truyền đi một câu.

Mà tôi đến Quân khí cục ban xuống mệnh lệnh thứ nhất, chính là mời những người thợ thủ công ăn cơm.

Việc chiêu đãi người ở đây một bữa ăn không giống như vào khách sạn hay mở phòng riêng uống rư/ợu th!t cá lớn như thời hiện đại.

Mà chính là ở trong đại viện Cục quân khí, chuyển đến mấy thùng gỗ lớn, bên trong chứa canh gạo cùng bánh nướng.

Cũng chính là canh súp ít nước như vậy, suýt nữa khiến các thợ thủ công quanh năm sống ở bờ vực đói khát tranh đoạt vỡ đầu.

Cũng may có Cẩm Y Vệ do Chu Hành gọi cho tôi ở đây, trấn áp mọi người, mới không phát sinh sự cố giẫm đạp.

Tôi ở một bên đều thấy hết thảy, trong lòng rõ cảm giác không nên lời.

Trước khi đến, tôi cũng từng dự đoán, lại không nghĩ tới điều kiện của Cục quân khí lại á/c liệt như thế.

Đất đai bẩn thỉu và hoang tàn, con người xanh xao và g/ầy gò.

Đây là ở bên chân Thiên tử, Quân khí cục trên địa phương kia lại muốn nghèo túng đến bộ dáng gì?

Sau khi ở chỗ Dung phi thấy được sự xa hoa lãng phí của chuông, trống, sự tương phản trước mắt khiến tôi như rơi xuống đ/ịa ng/ục.

Tàn khốc, lại vô cùng thực tế.

Lúc này, tôi chú ý tới góc sân ngồi có một ông lão ngồi xổm, quần áo tả tơi, tóc bạc phơ.

Những người khác vì có thể ăn nhiều một chút, người người vùi đầu ăn như hổ đói, ăn xong lại đi xếp hàng nhận đồ ăn.

Duy chỉ có ông bưng chén canh gạo, ngồi xổm ở góc sân uống từng ngụm nhỏ, uống xong cũng không đi đá/nh chén thứ hai.

Tôi cảm thấy kỳ quái, liền gọi ông lại gần.

Đương nhiên, đối thoại vẫn là do người hầu ở giữa chúng tôi làm loa phát thanh.

"Lão nhân gia, ngươi là có chỗ nào không thoải mái sao, vì sao không ăn nhiều một chút?"

Ông lão nằm rạp trên mặt đất, nơm nớp lo sợ: "Hồi, hồi đại nhân, tiểu nhân lớn tuổi, ăn nhiều cũng vô dụng, vẫn là để lại cho bọn trẻ ăn nhiều một chút thì tốt hơn.”

Tôi nghe được mà ngậm ngùi chua xót: "Lớn tuổi mới phải ăn nhiều, yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, về sau quân khí cục sẽ được ăn đủ, mọi người sẽ không chịu cảnh đói bụng nữa."

Lão nhân lại muốn dập đầu: "Tạ, tạ đại nhân!

Tôi vội cho người đỡ ông dậy: "Lão nhân gia, nhà ngươi có mấy người?”

Lão nhân lại lắc đầu, đáy mắt vẩn đục đỏ lên: "Gia đình tiểu nhân...... chỉ có một mình tiểu nhân.”

Tôi sử/ng s/ốt.

Tựa hồ là cảm thấy tôi cùng đám tham quan không giống nhau, lão nhân cố lấy dũng khí nói: "Lương bổng triều đình, đều bị đám tham quan cấp trên c/ắt xén tầng tầng lớp lớp, tiền lương phát đến tay chúng tôi chỉ đủ nuôi sống chính bản thân mình.”

“Con trai tiểu nhân sinh b/ệnh, trong nhà không có tiền trị b/ệnh nỗi, con dâu lại mang th/ai, đói đến mức không có sữa.”

"Cuối cùng con trai tiểu nhân b/ệnh ch*t, ch*t trước mắt tiểu nhân, con cháu cũng ch*t đói, con dâu nghĩ không thông, ôm con nh/ảy xuống giếng..."

“Trên đời này, cũng chỉ còn lại một mình tiểu nhân.”

Trong lòng tôi bi thương khó có thể nói nên lời, ch*t lặng tại chỗ.

Nhớ tới chính mình kiếp trước bị b/ệnh, cha mẹ cũng bị b/ệnh của tôi bà/o m/òn.

Lại nghĩ tới vị đại sứ cục quân khí vừa mới gặp kia, b/éo như một con heo m/ập ngâm dầu.

Chức quan không lớn, nhưng mắt thường có thể thấy được là tha/m qua/n.

Rõ ràng thợ thủ công nước lớn mới thật sự là báu vật quốc gia.

Rõ ràng nhân dân lao động mới là chủ nhân của đất nước.

Nhưng ý tưởng và tư tưởng này tôi không thể nói trong thời đại này.

Vậy thì cứ làm đi, làm đi, làm hết sức mình.

Có thể thay đổi chút nào, tốt chút đó.

Đợi đám thợ thủ công ăn no nghỉ ngơi tốt, tôi mới đối mặt với bọn họ, trịnh trọng mở miệng:

"Từ hôm nay trở đi, bổng lộc của quân khí cục sẽ được lĩnh theo tháng, bảo đảm các vị có thể nuôi sống gia đình, hơn nữa, sẽ có thêm một chế độ trả lương theo thành phẩm. Được áp dụng cho mọi loại công việc."

Dùng tiếng Đại Bạch mà nói, chính là ngoại trừ lương bổng cố định mỗi tháng, các ngươi làm một cái thì lấy tiền công một cái, làm nhiều một cái thì lấy nhiều tiền công hơn người khác, người làm nhiều thì bổng lộc nhiều.

"Ngoài ra, Cục Khí cụ Quân sự sẽ cấp cho tất cả các thợ thủ công một mã số, nhìn thấy số như thấy người, trên mỗi loại binh khí mà ngươi làm, sẽ mã số của người đó."

"Nếu giám sát điều tra được ai chế tạo v/ũ k/hí không đạt tiêu chuẩn hoặc cố ý lười biếng, nhẹ thì trừ tiền, nặng thì ch/ặt đầu, nghe rõ chưa?"

“Nghe rõ rồi!”

Lười biếng và ích kỷ đều là thiên tính của con người, không ai sinh ra đã là thánh nhân, các thợ thủ công dù chất phác cũng vậy.

Đồng cảm và giúp đỡ là một mặt, ngoài hy vọng và nỗ lực, còn phải có quy chế hợp lý.

Trong tập thể thưởng ph/ạt phân minh, tình người và quyền quy, mới có thể cùng nhau tiến bộ.

Xét thấy lúc này các thợ thủ công phần lớn học thức không sâu, có nhiều thứ mới tôi cũng không nói ra được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
11 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị giảng viên cướp mất thành quả, tôi đã mời cả dàn khách mời là viện sĩ đến

Chương 11
Tôi đã miệt mài trong phòng thí nghiệm suốt năm năm trời, cuối cùng cũng tổng hợp thành công một loại vật liệu composite mới. Thế nhưng, người hướng dẫn của tôi là Tôn Vọng Thư lại thông báo rằng: giải thưởng này sẽ được đăng ký dưới danh nghĩa của nhóm nghiên cứu. Trong danh sách người phát minh ghi tên bà ta, chồng bà ta và cả cô cháu gái vừa được bảo lưu kết quả học tập lên thạc sĩ, duy chỉ không có tên tôi. Tôi đứng trước cửa văn phòng bà ta, thấy bà đang giảng giải về dữ liệu thí nghiệm của tôi cho cô cháu gái nghe, nói năng vô cùng rành mạch, cứ như thể chính tay bà làm ra vậy. Tôi gõ cửa bước vào, cô cháu gái lập tức gập máy tính lại. "Lâm Niệm, em đến đúng lúc lắm. Học kỳ tới Tiểu Vũ sẽ tiếp quản hướng nghiên cứu này, em hãy soạn toàn bộ dữ liệu và quy trình điều chế rồi đưa cho con bé nhé." Tôi nói rằng thành quả này là của tôi. Bà ta tháo kính bảo hộ ra, nhìn tôi như thể đang nhìn một đứa trẻ không biết chuyện. "Lúc bố mẹ em gặp chuyện, là ai đã miễn học phí cho em? Là ai đã giữ em lại phòng thí nghiệm để làm việc?" "Lâm Niệm, làm người phải biết ơn." Cô cháu gái đứng bên cạnh nói thêm một câu nhỏ nhẹ: "Sư tỷ, chị cứ coi như giúp em một tay đi mà." Tôi hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười.
Tình cảm
0