Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3249: Bộ phận chân tướng

05/03/2025 17:16

Tiên Vương tầng chín x/ác thực có thể đá/nh g/ãy Tiên Kim, nhưng tuyệt không có khả năng giống như Lăng Hàn nhẹ nhàng như vậy, giống như bùn tùy ý nhào nặn.

Lực lượng như vậy, siêu việt cấp độ Tiên Vương!

Hắn quỳ xuống, cung kính nói:

- Vãn bối Nghiêm Cửu Linh, bái kiến tiền bối.

Lăng Hàn phất phất tay:

- Đi thôi, nơi này rất nguy hiểm, ngươi lại chờ đợi ở đây, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

- Vâng.

Nghiêm Cửu Linh vội vàng nâng lấy Tiên Ki/ếm rời đi, hình đã đúc tốt, tiếp xuống chỉ cần hắn lấy ý chí võ đạo bản thân ôn dưỡng, liền có thể trở thành Tiên Khí.

Lăng Hàn đứng trang nghiêm bất động, hắn cũng không phải là dọa Nghiêm Cửu Linh, mà là đợi chút nữa nếu phát sinh đại chiến, chỉ là Tiên Vương tầng một, ngay cả pháo hôi cũng không tính.

Một lúc sau, chỉ thấy hư không phá vỡ, đi ra một người.

Mông Đông!

- Tiểu đệ, lần này biết mình là người nào chưa.

Hắn vừa cười vừa nói.

Lăng Hàn bất động thanh sắc, đối với Mông Đông xuất hiện cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, đối phương là người của Cuồ/ng Lo/ạn, mà hắn “thức tỉnh” ký ức, đối phương tới chính hợp ý hắn.

Hắn nâng tay lên, ông, một viên ký hiệu phát sáng, áp bách đến thiên địa thất sắc, lập tức có thiểm điện vô tận đá/nh về phía hắn.

Đây là Thiên Tôn ký hiệu vừa mới đạt được, cấp một!

Cực kỳ cổ quái, cái ký hiệu này không cần hắn lĩnh ngộ, vừa hiện ra liền bị hắn nắm giữ, phảng phất như hắn sớm đã có được, chỉ là trước đó bị hắn lãng quên ở góc nào đó mà thôi.

Mông Đông thấy vậy, lập tức cười ha ha:

- Tiểu đệ, cuối cùng ngươi cũng trở lại!

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:

- Trên người của ta có chút vấn đề, một ít ký ức không quá rõ.

Mông Đông gật đầu:

- Ngươi x/ác thực khác biệt những người khác, chúng ta chỉ cần rảo bước tiến lên Thiên Tôn liền tự động thức tỉnh, nhưng ngươi lại đến Nhị Bộ còn không có thức tỉnh, vẫn là bản chủ phát lực, cưỡng ép thúc giục ký ức ngủ say của ngươi.

Quả nhiên!

Mặc dù trong lòng Lăng Hàn đã sớm có suy đoán, thế nhưng nghe được Mông Đông chính miệng nói, hắn vẫn cực kỳ chấn động, nhưng trên mặt không có bất kỳ biến hóa, chút lực kh/ống ch/ế ấy hắn vẫn phải có.

Bản chủ?

Xem ra, Mông Đông là hoàn toàn đứng ở bên Cuồ/ng Lo/ạn.

Hắn cố ý lộ ra vẻ buồn rầu:

- Hiện tại trong đầu ta tất cả đều là một đoàn tán lo/ạn, tràn đầy mê mang.

- Tiểu đệ, ngươi phải biết, chúng ta đều là một bộ phận của bản chủ, ngày sau đều phải trở về bản chủ, trở thành chúa tể của toàn bộ Nguyên Thế Giới!

Trên mặt Mông Đông lộ ra vẻ cuồ/ng nhiệt.

- Tiểu đệ, nếu không phải trong cơ thể ngươi có lực lượng bản chủ, ngươi làm sao có thể yêu nghiệt như vậy, trở thành Thiên Tôn cường đại như thế? Nếu không phải bản chủ, ngươi làm sao có thể có được năng lực thôn phệ sinh mệnh tinh khí hóa thành tu vi? bản thân

- Chúng ta hết thảy, đều là bản chủ ban cho, cho nên, ngươi nhất định phải kiên định tín niệm, không thể có suy nghĩ lung tung gì.

Trong lòng Lăng Hàn hơi động, lúc trước hắn có thể bị Hắc Tháp chọn trúng, có phải cũng là bởi vì trong cơ thể hắn có Cuồ/ng Lo/ạn chi lực hay không?

Trong lòng của hắn hiện lên một tia mê mang, chẳng lẽ hắn có thể đi đến một bước bây giờ, đều là bởi vì Cuồ/ng Lo/ạn?

Tất cả cố gắng của hắn đều là uổng phí sao?

Không!

Lăng Hàn lập tức thầm nói, mặc kệ là Cuồ/ng Lo/ạn chi lực, hay Hắc Tháp, x/ác thực có khả năng ở trên đường hắn trưởng thành làm ra tác dụng, nhưng chân chính quyết định mệnh vận, vẫn là chính hắn.

Hắn nói:

- Bây giờ chúng ta phải nên làm như thế nào?

- Cố gắng tu luyện, đợi cho rảo bước tiến lên Lục Bộ, chúng ta liền có thể bắt đầu hành động.

Mông Đông lộ ra sát khí mãnh liệt.

Trong lòng Lăng Hàn run lên, người khác nói muốn đạt tới Lục Bộ, khả năng này chỉ là một loại hi vọng xa vời, nhưng trong cơ thể đám người Mông Đông đều có một tia lực lượng của Cuồ/ng Lo/ạn, rảo bước tiến lên Lục Bộ tuyệt đối không khó.

Phải biết, Cuồ/ng Lo/ạn có thể hư không tạo vật, Lục Bộ cũng có thể hình thành đại quân, để bọn người Mông Đông đạt tới Lục Bộ tuyệt không phải không có khả năng.

Đến lúc đó, các loại Thất Bộ như Lâm Lạc bị chủ thể Cuồ/ng Lo/ạn kiềm chế, hậu phương, mấy trăm Lục Bộ cùng một chỗ phát uy, Viêm Sương vị diện ngăn cản như thế nào?

Đợi sinh linh của Viêm Sương vị diện ch*t hết, lực lượng thiên địa liền suy sụp đến cực hạn, Cuồ/ng Lo/ạn liền có tư cách trực tiếp thôn phệ Viêm Sương vị diện, căn bản không cần đi quản những Thất Bộ kia.

Lại nói, hiện tại Ngoại Vực chiến trường tương đương bị phong ấn, không có ngoại hoạn, chỉ còn lại có nội đấu, nhìn xem đoạn thời gian trước ch*t bao nhiêu Thiên Tôn?

Đợi đến thời khắc đám người Mông Đông nổi lên, Viêm Sương vị diện còn có thể có bao nhiêu Lục Bộ?

Lăng Hàn càng nghĩ càng kinh hãi, đây hết thảy chẳng lẽ đều là mưu kế của Cuồ/ng Lo/ạn?

Phong tỏa Ngoại Vực chiến trường, khiến cho thiên hạ xuất hiện dấu hiệu thái bình, để đám Thiên Tôn bắt đầu nội đấu, mà lực lượng nó tiềm phục cũng đang không ngừng khỏe mạnh trưởng thành, đến lúc đó đột nhiên nổi lên, trong nháy mắt liền có thể hủy diệt Viêm Sương vị diện.

- Ha ha, lúc nào ta có thể nhìn những huynh đệ tỷ muội khác?

Lăng Hàn hỏi, nếu như có thể nắm giữ thân phận của những người này, vậy hắn nhờ đám người Chu Hằng, Sở Hạo xuất thủ, liền có thể sớm san bằng họa lo/ạn này.

Mông Đông cười ha ha một tiếng:

- Tiểu đệ, đừng nóng vội, chờ thời điểm đến, tự nhiên sẽ để ngươi giống như tất cả mọi người gặp mặt.

Dựa vào, gia hỏa này vẫn rất cảnh giác, vẫn không chịu yên tâm.

Lăng Hàn không nói tiếp, dục tốc bất đạt, hắn không thể đá/nh rắn động cỏ.

Mông Đông lại cùng Lăng Hàn nói một hồi, chủ yếu là “bình tĩnh” cảm xúc của Lăng Hàn, dù sao cũng là đột nhiên đưa về trận doanh Cuồ/ng Lo/ạn, làm sao có thể lập tức liền thích ứng?

Nói một lúc, hắn nói:

- Tiểu đệ, về sau lại liên hệ, ta cực kỳ chờ mong cùng ngươi liên thủ.

Trong lòng Lăng Hàn xẹt qua một ý niệm, có phải hiện tại liền bắt Mông Đông, ép hỏi bí mật của hắn hay không, nhưng lo nghĩ, hắn liền bỏ đi ý nghĩ này.

Ai biết Cuồ/ng Lo/ạn có chuẩn bị gì ở sau, vạn nhất dưới bức cung, Thức Hải của Mông Đông trực tiếp bạo liệt, vậy thì mất đi một manh mối trọng yếu.

Lăng Hàn gật đầu:

- Tốt, đợi thời điểm đến sẽ liên lạc lại.

Hắn dừng một chút, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vội vàng hỏi:

- Cái vị diện thất lạc kia, có phải là bản chủ cố ý chỉ dẫn chúng ta đi hay không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
7 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm