Tôi s ợ đến mức suýt ngắt máy, nhưng Thẩm Thuật giữ tay tôi lại, cười khẽ: “Nghe đi, đừng để dì lo lắng.”

Dưới ánh mắt rực lửa của anh, tôi đành bấm nút nghe.

Giọng mẹ vang lên:

“Con à, đã gần trưa rồi sao giờ mới dậy? Tối qua mẹ gọi cho con mấy cuộc không thấy nghe máy.”

Tôi bối rối đáp lời:

“Tối qua con ngủ sớm, không nghe thấy…”

Mẹ không hề nghi ngờ.

“Mẹ với chú Thẩm đi công tác một tuần, con ở nhà nhớ tự chăm sóc tốt nhé.”

Tôi trả lời qua loa, trong lòng rối bời.

Đột nhiên, Thẩm Thuật đặt tay lên môi tôi.

Ánh mắt anh như tấm lưới dày đặc, bao trùm lấy tôi.

Đầu dây bên kia, mẹ vẫn đang dặn dò:

“Anh trai con sống ở nước ngoài lâu năm, không quen với cuộc sống trong nước. Con nhớ chăm sóc anh nhiều hơn.”

Nhưng Thẩm Thuật đang ở quá gần, khiến đầu óc tôi trống rỗng, chỉ biết ngước nhìn anh.

Anh cúi xuống h ô n tôi.

Điều lạ là, tôi không hề thấy g h é t nụ h ô n đó chút nào.

Im lặng hồi lâu, mẹ hỏi tôi đang làm gì.

Anh mới buông tôi ra, cố tình hạ giọng khẽ cười:

“Em gái ngoan, nói gì đi chứ?”

“Có muốn chăm sóc anh kỹ càng không?”

Tôi n g ơ n g ẩ n, chỉ biết gật đầu đáp:

“Dạ… con biết rồi.”

Vừa trả lời mẹ, Thẩm Thuật lại cúi đầu, không cho tôi chút cơ hội p h ả n k h á n g.

Mẹ tôi là người có thể nói chuyện rất lâu khi gọi điện thoại.

Bà nói bao lâu, Thẩm Thuật h ô n tôi bấy lâu.

Mãi đến khi mẹ gọi tôi mấy lần, anh mới h ô n phớt một cái rồi buông tôi ra, cho tôi chút không gian để trả lời mẹ.

Cứ thế lặp đi lặp lại, đầu óc tôi như lạc trôi.

“À phải rồi, mẹ thấy có một cậu trai khá tốt, con đi gặp người ta thử xem?”

Nghe đến đó, tôi h ố t h o ả n g viện cớ buồn ngủ, nhanh chóng tắt điện thoại.

Thế nhưng, cảm giác bất an vẫn không dứt.

Thẩm Thuật bật cười đầy ẩn ý:

“Trước đây không muốn đi xem mắt, vậy mà c h i ế m đ o ạ t anh xong lại định đi xem mắt à?”

“Ôn Ngữ Doanh, đừng để anh phát hiện ra em có người thứ tư, thứ năm, nếu không—”

Bàn tay anh áp lên cổ tôi, mơn man nhẹ nhàng, tựa như lời c ả n h c á o.

Tôi s ợ đến mức vội vàng gật đầu đồng ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm