Quạ Đen Báo Thù

Chương 7

20/03/2026 15:56

Camera giám sát của b/ệnh viện cho thấy Chúc Tiểu Tây tự mình nhảy lầu ch*t, không hề liên quan một chút gì tới tôi và mẹ.

Nhưng Hứa Văn vẫn không chịu để yên, đi khắp nơi rêu rao rằng mẹ chính là kẻ đã gi*t Chúc Tiểu Tây.

Chúc Hưng dẫn theo một đám người tìm đến tận cửa, đ/ập phá tất cả những gì có thể đ/ập trong nhà, thậm chí còn đ/ập nát cả di ảnh của bố.

Mẹ thấy tình thế bất ổn định chạy trốn vào phòng chứa đồ nhưng chưa kịp đến gần cửa đã bị một gậy đá/nh gục xuống đất.

Tôi bị đ/è ch/ặt trên ghế, trơ mắt nhìn bọn chúng cầm gậy gộc đá/nh đ/ập mẹ, đá/nh đến mức mẹ thất khiếu chảy m/áu, ngã gục không thể gượng dậy nổi mới chịu dừng tay.

Tôi khóc rống lên, Hứa Văn một tay gi/ật phăng lớp băng gạc quấn trên mắt tôi.

“Cô định làm gì? Buông thằng bé ra!” Mẹ h/oảng s/ợ thét lên, cố giãy giụa muốn bò dậy.

Hứa Văn cười khẩy, cúi người nhặt những nén nhang thờ cúng vương vãi dưới đất lên, lấy bật lửa châm lửa: “Bà sẽ biết tao muốn làm gì ngay đây thôi.”

Cô ta cắm thẳng những nén nhang đang ch/áy rực vào mắt tôi.

Hốc mắt mưng mủ lở loét xèo xèo bốc lên làn khói nóng, tôi đ/au đớn đến mức toàn thân lạnh toát, giống như đang bị ném vào hầm băng.

“Tiểu Vũ... C/ầu x/in cô tha cho nó, nó chỉ là một đứa trẻ, nó không biết gì cả...” Mẹ quỳ rạp trên mặt đất, trong lúc nói m/áu tươi không ngừng ộc ra từ khóe miệng bà.

Hứa Văn phớt lờ, tiếp tục lặp lại hành vi bạo tàn lấy nhang chọc vào mắt tôi.

Mẹ thấy vậy khó nhọc loạng choạng đứng dậy nhưng vừa đứng lên lại bị ăn một gậy đ/ập gục xuống đất.

Chúc Hưng giẫm chân lên lưng mẹ, đôi mắt đỏ ngầu tà/n nh/ẫn rít lên: “Trơ mắt nhìn con trai mình chịu khổ hình, cái cảm giác này đ/au đớn lắm đúng không! Tao cho dù có phải ngồi tù cũng bắt mày phải nếm thử nỗi đ/au mất con!”

Ông ta nói xong liền bước vào bếp lấy một con d/ao, bảo Hứa Văn bẻ tay tôi ra ấn ch/ặt xuống sàn.

“Không! C/ầu x/in ông đừng! Ông muốn ch/ặt thì ch/ặt tay tôi đây này, đừng ch/ặt tay con trai tôi. Tôi xin ông...” Mẹ nằm rạp dưới đất vươn dài cánh tay, xòe năm ngón tay áp sát xuống sàn nhà.

Chúc Hưng hừ lạnh, vung d/ao ch/ém thẳng xuống, ch/ặt đ/ứt ngón út của tôi.

Tôi đ/au đến mức toàn thân co gi/ật, cơ thể bắt đầu vặn vẹo một cách mất kiểm soát.

“Cái q/uỷ gì vậy!” Hứa Văn gi/ật b/ắn mình, mấy kẻ khác cũng bị dọa cho lùi lại vài bước.

Mẹ nhân cơ hội đó bò đến trước cửa phòng chứa đồ. Ngay lúc bà chuẩn bị mở khóa cửa thì cánh cửa lớn bị ai đó đạp tung.

Lâm Thanh Âm ôm con mèo xuất hiện ở cửa ra vào: “Các người đang làm gì vậy! Tôi báo cảnh sát đây!”

“Không được báo cảnh sát!” Mẹ và Hứa Văn đồng thanh hét lên ngăn cản.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh, ta từ chối thế muội muội vào hang rắn, khi Thánh Linh nhận chủ, vị hôn phu cũ tái mặt

Chương 12
Giới thiệu: Thẩm Lăng Sương trọng sinh trở về bước ngoặt định mệnh, nàng từ chối thay muội muội Thẩm Vi Lan bước vào Vạn Xà bí địa, lạnh lùng đứng xem mọi người ép buộc và phản bội. Thánh linh tự bay ra khỏi bí cảnh nhận chủ, vạn rắn cúi đầu, nàng trở thành Thiên mệnh Thánh nữ. Khi hôn phu Bùi Trường Sách cùng sự thiên vị của mẫu thân bị thánh linh soi rọi ra sự thật tàn khốc, nàng cuối cùng không còn nhẫn nhịn, tự tay vạch trần âm mưu tự ý thay đổi mệnh cách, bắt tất cả những kẻ nợ mình phải trả giá. Một câu chuyện tiên hiệp cổ phong về sự trọng sinh ngược luyến, phản công báo thù.
Báo thù
Trọng Sinh
0
A Châu Chương 9