HỆ LIỆT THIÊN ĐỒNG - PHẦN 1

Chương 10: Sân trường

21/06/2025 13:08

Lúc này, do chính sách cải cách, ba mẹ tôi đã không còn làm việc trong cơ quan Nhà Nước nữa mà đã chuyển sang kinh doanh tư nhân, làm ăn cũng khá thành công.

Họ đã nộp tiền ph/ạt, làm hộ khẩu cho tôi, nên cũng không còn lo việc bị phát hiện mình có một cô con gái lớn.

Chỉ là... cô con gái lớn này thực sự không làm họ nở mày nở mặt.

Trong một ngôi trường tư thục nổi tiếng có tỷ lệ học sinh vào cấp 2 trọng điểm lên đến 95%, tôi luôn đứng cuối lớp.

Lần duy nhất đứng áp chót, là bởi hôm đó người đứng chót bị tiêu chảy, thi không nổi.

Ba mẹ tôi đều là “học bá”, em trai tôi còn được gọi là “tiểu thần đồng”.

Còn tôi thì dùng sức mình kéo tụt trình độ cả nhà xuống, khiến người mẹ luôn tự hào vì tài giỏi phát đi/ên cả đầu.

“Thẩm Thần! Con quản chị gái con đi!”

Đáng thương thay, Thẩm Thần - em trai tôi mới học mẫu giáo, lại phải cố gắng dạy phụ đạo cho chị gái mình.

Tôi nhìn nó, rồi lắc đầu:

“Em trai à, vô ích thôi.”

Kể từ lần mở thiên nhãn giúp Thiệu Lan Hiên xem vận mệnh mà tiết lộ thiên cơ, đầu óc tôi cứ mơ mơ màng màng, cả ngày chỉ nghĩ đến ăn và chơi.

Chỉ cần nhắc đến học là tôi lại đ/au đầu.

Tôi cảm thấy bản thân không hợp với việc học.

May mà tuy học dở, nhưng tôi lại rất ngoan ngoãn và trầm lặng.

Thầy cô cho tôi ngồi một mình ở góc cuối lớp, ngày thường cũng chẳng ai đến làm phiền tôi.

Ngày hôm đó, trong tiết hoạt động thể chất, tôi một mình ngồi ngẩn người bên cạnh hố cát, tay cầm cành cây vẽ vời lên cát.

Một chú trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi bất ngờ bước đến, dịu dàng hỏi:

“Em học sinh này, đang làm gì vậy? Sao không chơi cùng các bạn?”

Tôi nhìn chú ấy tuy có vẻ lạ nhưng mặc đồng phục giáo viên, nên thành thật trả lời:

“Thầy dạy toán nói em bài đơn giản thế mà vẫn 0 điểm, nghi em bị chậm phát triển, bảo ba mẹ đưa đi b/ệnh viện kiểm tra.”

Chú ấy cười:

“Là bài nào em không làm được? Để chú xem thử.”

Chú dạy rất kiên nhẫn, phát hiện ra tôi học không nổi là vì nền tảng quá kém, nên bắt đầu dạy lại từ chương trình lớp 1.

Chú còn dặn tôi nếu rảnh thì ra hố cát, chú sẽ dạy thêm cho.

Nhờ sự giúp đỡ của chú, điểm toán của tôi tiến bộ vượt bậc, từ 0 điểm lên đến vượt ngưỡng trung bình.

Tuy các môn khác vẫn rớt thê thảm, nhưng nhờ điểm toán kéo lên, tôi từ đứng chót bảng đã vươn lên hạng 50 từ dưới lên.

Chú ấy dạy tôi suốt một học kỳ. Đến kỳ thi cuối kỳ, tôi thi toán được 100 điểm, rất vui vẻ chạy đến khoe với chú.

Nhưng khi đến nơi, tôi lại thấy một đám đông vây quanh hố cát nơi chúng tôi thường học.

Một số người mặc đồng phục đang đi đi lại lại quanh hố cát.

Tôi kéo một bạn học hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Bạn ấy thì thầm vào tai tôi:

“Nghe nói đang tu sửa sân thể dục, đào lên thì thấy… một bộ xươ/ng người dưới hố cát.”

Tôi lớn lên ở nông thôn, hỉ sự, tang sự gì cũng trải qua nên đối với chuyện người ch*t cũng không hề xa lạ.

Tôi chỉ buồn một điều:

Đào mất hố cát rồi, sau này chú ấy dạy tôi toán thì viết ở đâu đây?

Đang nghĩ thế thì tôi bỗng thấy bóng dáng chú ấy xuất hiện trong đám đông, vẫy tay với tôi.

Tôi vui vẻ cầm bảng điểm chạy tới, nhưng… chú ấy đã biến mất.

Sau đó tôi nghe nói: bộ xươ/ng dưới hố cát là một giáo viên dạy toán họ Ngụy, đã mất tích hơn mười năm.

Khi trường đang xây sân thể dục mới, thầy Ngụy do đắc tội với một số người, bị s/át h/ại và ch/ôn dưới hố cát.

Tại lễ truy điệu, ảnh chân dung đen trắng của thầy Ngụy - chính là người thầy đã dạy kèm cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm