Gái Bán Hoa

Chương 18

31/12/2025 11:56

Ngày hôm sau.

Chuyện về Bà Ba đã lan truyền khắp làng.

Cộng thêm trải nghiệm bị sâu trắng xâm nhập, hai sự kiện này kết hợp lại khiến đủ loại lời đồn đại bay tứ tung.

Nhưng cũng nhờ mọi người tích cực bàn tán, những mảnh thông tin rời rạc dần được ghép lại thành bức tranh rõ ràng hơn.

Dân làng đã xâu chuỗi hai sự việc theo một logic hợp lý: Tất cả hẳn đều liên quan đến Tháp Trẻ Em.

Cái tháp này chẳng phải ch/ôn rất nhiều oan h/ồn trẻ sơ sinh sao.

Nghe nói, những oan h/ồn này thực sự rất linh nghiệm.

Bà Ba - người được mệnh danh "thần toán" - thường xuyên đến đây cầu khẩn.

Đúng như câu "nhận tiền người thì giúp họ hóa giải tai ương", hễ nhà nào gặp chuyện như cầu tài lộc, duyên phận, hay người thân mắc b/ệnh nặng muốn kéo dài tuổi thọ... đều tìm đến bà.

Ngoài ra, vài cụ già còn tiết lộ: Khi xây dựng Tháp Trẻ Em, làng đã mời cao nhân thiết kế theo quy cách một ngôi m/ộ.

Tiếc rằng ngân sách của làng có hạn, nên chỉ dựng được một tòa tháp nhỏ.

Bên trong có thiết kế một số cơ quan, bao gồm cả đ/ộc trùng này nọ.

Từ đó, dân làng suy đoán ra đáp án: Nửa năm trước, Bà Ba hẳn lại đến cầu khẩn.

Nhưng tháp đã mục nát theo năm tháng, khiến lũ đ/ộc trùng canh m/ộ - tức bọn sâu trắng - lén trốn thoát ra ngoài.

Chúng theo chân bà về làng, dần gây nên họa cổ.

Rất nhiều người đều bị trúng chiêu.

Chẳng hạn như đàn ông b/éo lên, phụ nữ lẳng lơ, còn có người sống chảy ra dịch trắng kỳ quái...

Dĩ nhiên, chỉ mình Bà Ba biết rõ ngọn nguồn.

Nhưng bà cũng bó tay, đành lén lút nghiên c/ứu cách phá giải - từ việc hôn hít hình nhân đến nuôi heo dưỡng chó thực chất đều là để tìm cách hóa giải tai ương…

Sau khi chuỗi suy luận được khớp nối, vài dân làng bất lực than thở, số khác gào thét nguyền rủa Bà Ba là đồ vô lại.

Những người này, còn trút gi/ận, tạt sơn đỏ trước cửa nhà Bà Ba.

Nhưng dù sao, Bà Ba đã ch*t, sự việc dần lắng xuống.

Liệu sự thật có đúng như vậy?

Tất nhiên là không!

Bác Trầm có cách lý giải khác.

Bác Trầm, vốn là kẻ ít nói trước mặt người lạ, thế mà ông ấy lại chủ động tâm sự với tôi:

"Linh Nha à, lũ sâu trắng kia là một dạng cổ, đúng không?"

"Nhưng con có nghĩ loại cổ nào có thể có uy lực kinh khủng thế không?"

Tôi chợt gi/ật mình.

Quả thật, dù không am hiểu huyền học nhưng tôi từng nghe nói: cổ thường dùng để hạ đ/ộc hay trù yểm.

Người trúng cổ, hoặc là thần trí không tỉnh táo, hoặc là đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng.

Sao có thể giống như mẹ tôi và chị tôi.

Sau khi bị cổ trùng xâm nhập, lại còn có thể câu dẫn đàn ông, thậm chí sản xuất thứ dịch trắng kia?

Tôi vội hỏi lại:

"Bác à, vậy theo bác thì sao?"

Bác Trầm đáp: M/a nhập.

Đêm đó, bác lén đưa tôi cùng một phụ tá quay lại Tháp Trẻ Em.

Bày biện lễ vật, đ/ốt vàng mã.

"Ý bác là lũ oan h/ồn trong tháp đã trốn về làng phá phách?"

Bác Trầm gật đầu:

"Nhất định là vậy! Chúng chiếm lấy thân x/ác dân làng trước, sau đó dụ luôn bọn cổ trùng canh m/ộ sang theo. Thế là đủ giải thích mọi chuyện."

"Con thử nghĩ xem, chính vì bị m/a ám nên họ mới làm ra những chuyện cực đoan đó, đúng không?"

Tôi thầm nghĩ: dân đào m/ộ quả nhiên không tầm thường, con mắt thật tinh tường.

Nhưng tôi lập tức chất vấn tiếp:

"Vậy tại sao lũ oan h/ồn này lại hànhz hạz dân làng dã man thế?"

Bác Trầm nhíu mày, liếc sang người phụ tá rồi thở dài:

"Ắt hẳn còn có ẩn tình gì đó. Nhưng sự việc đã đến nước này, truy c/ứu làm gì cho thêm phiền."

Nói rồi, ông ấy lại nắm một nắm lớn vàng thỏi, ném vào đống lửa.

Người phụ ta kia, cũng phối hợp, lớn tiếng tụng kinh.

Tôi cũng buông tiếng thở dài - rõ ràng Bác Trầm là người tốt, rất tốt!

Đến nửa đêm, chúng tôi rời đi.

Đúng hơn là Bác Trầm và phụ tá thật sự đã về.

Còn tôi...

Chỉ đứng lặng giây lát.

Sau khi tiễn họ ra khỏi làng, tôi quay lại chốn cũ.

Ánh mắt đảo qua dấu vết vừa cúng tế.

Rồi nhìn chằm chằm vào tòa Tháp Trẻ Em đen ngòm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0