Tôi đi thư viện, cậu ấy ngồi đối diện giả vờ chơi điện thoại, thực chất liếc tr/ộm tôi.

Tôi đi lấy nước nóng, cậu ấy ôm bình nước đi sau lưng tôi đúng một mét.

Thậm chí tôi đi vệ sinh, cậu ấy cũng canh ngoài cửa, cứ 30 giây lại hỏi: “Nham mày còn sống không đấy?”

Tôi chịu hết nổi, lần cuối bị “hộ tống” về phòng liền chặn cậu ấy ngoài cửa:

“Giang Thừa, rốt cuộc mày muốn gì?”

Cậu ấy né tránh ánh mắt:

“Tao… tao không muốn gì hết…”

Tôi tiến lên một bước:

“Thế mấy hôm nay mày diễn hành vi nghệ thuật ‘Bạn cùng phòng tôi là bảo vật quốc gia’ à?”

Cậu ấy bị ép lùi lại, lưng dính cửa không đường lui.

Đèn hành lang mờ tối chiếu từ trên xuống, làm ngũ quan cậu ấy càng thêm chân thật.

Giang Thừa nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên trượt xuống:

“Tao… tao chỉ muốn làm rõ một chuyện thôi.”

“Chuyện gì?”

Cậu ấy ấp úng, mặt lại đỏ:

“Mày… hôm đó coi tao thành gối ôm, có phải vì tao giống gối ôm nhà mày không?”

Tôi: “…”

Tôi nghi ngờ n/ão cậu ấy lúc sinh bị ai đ/á/nh tráo thành quả óc chó.

Tôi mặt không cảm xúc nhìn cậu ấy, nghiến răng ken két phun ra một chữ:

“Ừ.”

“Gối ôm nhà tao in hình husky, hình vuông.”

Giang Thừa từ căng thẳng chuyển sang kh/iếp s/ợ, rồi ủy khuất:

“Husky… còn vuông nữa?”

Tôi gật đầu:

“Có vấn đề?”

Cậu ấy bị đả kích nặng, cụp đuôi ỉu xìu:

“Tao còn tưởng… ít nhất cũng phải là trai đẹp gì chứ…”

Nhìn bộ dạng đáng thương của cậu ấy, tôi lại nổi hứng trêu:

Tôi đưa tay xoa đầu cậu ấy một cái:

“Bù lại, cảm giác tay thì hơn gối nhà tao.”

Giang Thừa cứng đờ như bị định thân.

Cậu ấy ngẩng phắt lên, mắt lấp lánh ánh sáng.

Tôi rút tay về, đi ngang qua cậu ấy, đẩy cửa phòng:

“Vào đi, ngoài cửa gió lớn.”

Sau lưng là tiếng thở lo/ạn nhịp của một con chó lớn nào đó.

Tôi thừa nhận, nhìn cậu ấy vì tôi mà mặt đỏ tim đ/ập, rối như tơ vò, thật sự rất vui.

Loại cảm giác kh/ống ch/ế này khiến tôi mê mẩn.

Tôi thích ngắm cậu ấy vì tôi mà tự xây pháo đài mang tên “bạn cùng phòng”,

lại tự tay tôi từng viên gạch từng viên gạch tháo dỡ,

nhìn cậu ấy luống cuống bảo vệ cái danh “trai thẳng” đang lung lay sắp đổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
7 Vịnh Lưu Ly Chương 32
12 Ngoại Tình Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm