Tôi đã bán mình cho bạn trai cũ

Chương 4

30/08/2024 22:01

5.

"Phó Thời Phái, anh tỉnh lại đi, anh thật sự cho rằng cô ta còn yêu anh sao?"

Tôi dựa lưng vào cửa.

Ngoài hành lang vang lên tiếng nói chuyện của Phó Thời Phái và Du Khuynh.

“Nhìn dáng vẻ nghèo túng của cô ta bây giờ, giờ cô ta lại xuất hiện trước mặt anh, dù là ai đi chăng nữa thì cũng biết ngay cô ta đang suy nghĩ cái gì.”

“Nếu như anh không có địa vị như bây giờ, cô ta sẽ tới tìm anh sao?”

Phó Thời Phái trầm mặc một lát rồi mới nói.

“Tôi nhìn ra được, cô ấy không gạt tôi.”

Ngay sau đó anh lại tự giễu cười một tiếng, nụ cười rất nhạt.

“Nếu lui một vạn bước mà nói, cứ coi như cô ấy đến đây vì tiền, chỉ cần cô ấy có thể ở lại bên cạnh tôi,” Giọng anh rất nhẹ, “Cũng được thôi.”

Mũi tôi hơi cay.

Phó Thời Phái mà tôi biết là một người rất kiêu ngạo.

Cho dù là ba năm trước, khi gặp tình huống khó khăn nhất, anh cũng chưa bao giờ hạ thấp mình trước mặt bất cứ ai.

“Phó Thời Phái!”

“Ba năm nay anh từ chối đủ loại phụ nữ, là vì chờ cô ta sao?”

“Cho dù cô ta nói buông là buông, nói vứt bỏ là vứt bỏ, anh cũng không thể không có cô ta sao?”

Phó Thời Phái không phản bác.

Du Khuynh tức muốn hộc m/áu, "Anh sẽ hối h/ận!”

“Em dám cam đoan! Anh sẽ bị cô ta làm tổn thương thêm một lần nữa.”

Tình cảm của Du Khuynh đối với anh vẫn không thay đổi chút nào.

Tiếng giày cao gót lộp bộp càng lúc càng xa.

Lúc Phó Thời Phái trở về, tôi đang ngồi trên sô pha nhìn anh.

Lẳng lặng quan sát.

Rồi chợt ngẩn ngơ cảm thấy, hình như tôi đã n/ợ anh ba năm.

6.

Dạo gần đây Phó Thời Phái bề bộn nhiều việc, gần như cứ phải xoay vòng vòng.

Tôi còn chưa kịp nói cho anh biết tình cảnh ba năm nay của tôi và sự tồn tại của Châu Châu, thì đã nhận được điện thoại của Cố Mạnh Hòa.

“Ninh Hội, đã tìm được tủy thích hợp cho Châu Châu rồi.”

Tôi kiềm chế niềm vui sướng, vội vã chạy tới bệ/nh viện.

Tôi sợ đây chỉ là một giấc mơ.

Sau khi x/á/c nhận một lần nữa, cuối cùng tương lai của Châu Châu cũng nhìn thấy hy vọng rồi.

Cố Mạnh Hòa theo tôi đến phòng bệ/nh.

Tôi nhẹ nhàng khom người ôm Châu Châu, để mặc nước mắt tràn đầy hốc mắt.

“Mẹ, đừng khóc.”

Cùng lúc đó, cửa phòng bệ/nh bị đẩy ra.

Bỗng nhiên Phó Thời Phái xuất hiện ở chỗ này, gi/ật mình đứng ở cửa, lặng nhìn Châu Châu.

Rõ ràng anh đã nghe thấy tiếng gọi mẹ.

Anh đến gần, không dám chớp mắt nhìn chằm chằm vào Châu Châu.

Một lúc lâu, mới hỏi một câu.

“Cháu mấy tuổi rồi?”

Châu Châu ngoan ngoãn trả lời, "Hai tuổi ạ.”

Tôi kịp phản ứng Phó Thời Phái đã hiểu lầm cái gì.

Tôi nhìn hốc mắt đỏ bừng của Phó Thời Phái, có chút bất ngờ không kịp đề phòng.

Tôi nên nói với anh như thế nào bây giờ...

Rằng Châu Châu không phải con của anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắn là bạo chúa.

Chương 13
Cùng lũ bắt nạt rơi xuống từ sân thượng, chúng tôi xuyên không đến thời cổ đại, trở thành những tú nữ trong cung. Bạo chúa tính tình quái dị, giận dữ thất thường. Chúng nhất loạt đẩy ta ra ngoài, bắt ta làm kẻ xung phong hầu hạ - đúng hơn là đi chịu chết. Nhưng chúng không biết, ba năm trước, chính chúng đã đẩy ta ngã cầu thang khiến ta trở thành người thực vật, nằm liệt giường suốt một năm. Lúc ấy, ta đã từng xuyên không một lần. Hoàng cung này, ta quen như lòng bàn tay. Chỉ là giờ đây đã mười năm trôi qua, vật đổi sao dời. Ta định tìm lại tiểu thái giám năm xưa cùng nhau nương tựa, với trí thông minh của hắn, giờ chắc đã thành tổng quản nhỏ... Nhưng chưa kịp hành động, đã bị lũ bắt nạt phát hiện. Chúng trói ta giải đến trước mặt hoàng thượng. Run rẩy ngẩng đầu nhìn vị bạo chúa, vừa liếc mắt, ta đã sững sờ. "Tiểu Uất?"
Cổ trang
Xuyên Không
Ngôn Tình
1
mơ xanh Chương 7