Chị ấy đành lái xe về nhà.

Trên đường đi, một người bạn của Thẩm Hải Tân gọi đến thúc giục:

"Anh Tân, anh tới chưa? Giang Thiển sốt ruột đến ch*t rồi kìa!"

Tim chị ấy đ/ập thình thịch.

"Ai? Giang Thiển nào? Bạn gái cũ của Thẩm Hải Tân à?"

Bên kia biết đã gọi nhầm, lắp bắp lúng túng, vội viện cớ cúp máy:

"Dạ không... chị dâu ơi, em... em say rồi, em nói nhảm thôi!"

Tay chị ấy run lên bần bật, dừng xe bên đường, liên lạc ngay với Thẩm Hải Tân.

Thẩm Hải Tân từng có một mối tình bảy năm dài đằng đẵng, từ năm 19 tuổi đến năm 25 tuổi luôn có một cô gái tên Giang Thiển bên cạnh.

Từ hồi mới yêu nhau, anh ta đã thẳng thắn thừa nhận: "Vì nhóm bạn chung quá đông, bọn anh không tiện xóa liên lạc của nhau."

"Chỉ giữ mối qu/an h/ệ bạn bè bình thường, nhưng nếu không có việc gì thì tuyệt đối không liên lạc."

Chị ấy cũng đành chấp nhận.

Nhưng ngày mai đã là lễ đính hôn, mà giờ này anh ta còn chạy đi gặp mối tình đầu, là có ý gì đây?

Hai mắt chị ấy đỏ hoe, gọi liền mấy cuộc nhưng Thẩm Hải Tân vẫn không bắt máy.

Chị ấy cứ trằn trọc cả đêm không ngủ được.

Sáng hôm sau, trong lòng nghẹn một bụng ấm ức, chị ấy tự nhủ: "Nếu Thẩm Hải Tân không đến giải thích cho rõ ràng thì khỏi cần đính hôn nữa!"

Ai ngờ, Thẩm Hải Tân thật sự không xuất hiện.

Kể đến đây, chị ấy siết ch/ặt tay lại, ánh mắt mơ hồ:

"Đáng lẽ vào lúc 6 giờ 18 phút anh ấy phải qua nhà tôi làm lễ. Tôi cố tình không trang điểm, mặc nguyên bộ đồ ngủ, chờ anh ta đến van xin tôi."

"Nhưng chờ mãi đến tận 8 giờ, cả nhà vẫn im lặng như tờ."

"Anh ta không đến... anh ta hối h/ận rồi, không muốn cưới tôi nữa."

Giọt nước mắt lăn dài trên má. Chị ấy ôm mặt, vai rung lên từng đợt khóc nức nở.

Lăng Linh đưa khăn giấy, vỗ nhẹ vai an ủi, tiếp lời:

"Không có buổi tiệc đính hôn nào hết."

"Chị ấy sau khi thức dậy thì tức dậy chạy xuống cầu thang, nói với cậu mợ là chị ấy đã chia tay Thẩm Hải Tân rồi, không đính hôn nữa! Cậu mợ tớ ngớ người ra hỏi chị ấy bị làm sao vậy? Thẩm Hải Tân là ai? Đính hôn gì? Sáng sớm chưa tỉnh ngủ à?'"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm