Khu mấy làng quanh chỗ tôi hồi trước đều nghèo khó, lạc hậu. Hồi tôi còn bé, nhà nào cũng chật chội thấp lè tè, cả gia đình mấy miệng ăn phải chen chúc ngủ chung. Thế mà ở đây, những ngôi nhà nào cũng sân rộng cổng cao, mái ngói đỏ tươi. Chỉ có điều trông chúng đen kịt như thể đã bỏ hoang từ lâu lắm rồi.

Con đường đột nhiệt đ/ứt đoạn trước mắt, tôi đành đạp phanh dừng xe. Một tòa nhà kỳ quái chắn ngang đầu xe, hình bát giác kỳ dị với tường trắng mái đen nhưng chẳng thấy cửa vào đâu. Tôi bước xuống xe, ánh đèn pha chiếu rọi vào mặt tiền. Bỗng tôi thấy sau ô cửa kính vỡ, có đứa trẻ đang đ/ập tay liên hồi. Nó gào thét điều gì đó, giọng nức nở vỡ vụn: "Anh ơi... c/ứu em!".

"Đông Tử!"

Trong mơ, tôi không còn là người đàn ông ba mươi mấy tuổi nữa mà hóa thành cậu bé con. Vội vã chạy về phía ngôi nhà thì tiếng đ/ập thình thịch vang lên sau lưng. Quay phắt lại, tôi thấy bóng người đang vật vã trên kính chắn gió xe tải chính là vợ tôi.

"Trường Đống, tránh xa tên Đường Đông!"

Lời trăng trối cuối cùng của cô ấy vang lên. Tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Trời vẫn tối om, căn phòng chìm trong bóng tối. Tấm rèm cửa phập phồng như có ai thổi gió vào. Tôi toan đứng dậy đóng cửa sổ thì gi/ật nảy mình, căn phòng nhỏ thế này mà chẳng hề có gió.

Đột nhiên tấm rèm xẹp xuống, cuộn tròn thành hình người. Giọng Đường Đông vang lên, không phải giọng người trưởng thành mà tiếng trẻ con ngày xưa:

"Anh ơi... em tìm không thấy cửa..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
Cổ trang
Ngôn Tình
1.63 K
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 250: Thi Biến Trong Bệnh Viện