Khu mấy làng quanh chỗ tôi hồi trước đều nghèo khó, lạc hậu. Hồi tôi còn bé, nhà nào cũng chật chội thấp lè tè, cả gia đình mấy miệng ăn phải chen chúc ngủ chung. Thế mà ở đây, những ngôi nhà nào cũng sân rộng cổng cao, mái ngói đỏ tươi. Chỉ có điều trông chúng đen kịt như thể đã bỏ hoang từ lâu lắm rồi.

Con đường đột nhiệt đ/ứt đoạn trước mắt, tôi đành đạp phanh dừng xe. Một tòa nhà kỳ quái chắn ngang đầu xe, hình bát giác kỳ dị với tường trắng mái đen nhưng chẳng thấy cửa vào đâu. Tôi bước xuống xe, ánh đèn pha chiếu rọi vào mặt tiền. Bỗng tôi thấy sau ô cửa kính vỡ, có đứa trẻ đang đ/ập tay liên hồi. Nó gào thét điều gì đó, giọng nức nở vỡ vụn: "Anh ơi... c/ứu em!".

"Đông Tử!"

Trong mơ, tôi không còn là người đàn ông ba mươi mấy tuổi nữa mà hóa thành cậu bé con. Vội vã chạy về phía ngôi nhà thì tiếng đ/ập thình thịch vang lên sau lưng. Quay phắt lại, tôi thấy bóng người đang vật vã trên kính chắn gió xe tải chính là vợ tôi.

"Trường Đống, tránh xa tên Đường Đông!"

Lời trăng trối cuối cùng của cô ấy vang lên. Tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Trời vẫn tối om, căn phòng chìm trong bóng tối. Tấm rèm cửa phập phồng như có ai thổi gió vào. Tôi toan đứng dậy đóng cửa sổ thì gi/ật nảy mình, căn phòng nhỏ thế này mà chẳng hề có gió.

Đột nhiên tấm rèm xẹp xuống, cuộn tròn thành hình người. Giọng Đường Đông vang lên, không phải giọng người trưởng thành mà tiếng trẻ con ngày xưa:

"Anh ơi... em tìm không thấy cửa..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm