Tôi mở c/òng tay cho anh ấy,

lại nằm vào lòng anh ấy.

Cũng khá thoải mái.

Tôi lười đi nữa.

“Anh giúp em giải quyết.”

Anh ấy cắn nhẹ vành tai tôi, mê hoặc:

“Tuân mệnh.”

Trước khi anh ấy động thủ, tôi còn nói một câu: đợi em ngủ dậy rồi làm gì thì làm.

Rồi nhắm mắt lại.

Người dưới thân động tác nhanh hơn,

tôi liền vùi đầu sâu hơn.

Tiếng thở dốc lại tràn ngập căn phòng nhỏ.

Tôi khẽ thì thầm,

bảo anh ấy chậm một chút.

Xong việc tôi liền ngủ thiếp đi.

Giang Cường nhẹ vỗ lưng tôi:

“A Cẩn,

ngủ ngon nhé.

Anh mãi mãi ở đây.”

Tôi gặp Giang Cường lúc anh ấy 7 tuổi,

tôi 5 tuổi.

Lúc ấy thiên tai lũ lụt liên miên,

dân chạy nạn khắp nơi.

Cha mẹ tôi ch*t đuối trong nước lũ.

Tôi được một bà cụ tốt bụng dẫn đi trốn về phía kinh thành.

Nhưng sắp đến kinh thành,

có kẻ vì sống sót mà bất chấp tất cả,

gi*t người cư/ớp của.

Bà cụ bị chúng nhắm đến.

Bà liều ch*t bảo vệ cho tôi chút bánh và nước.

Người giàu ở kinh thành chê chúng tôi bẩn,

không cho vào thành,

còn phái binh lính canh cửa.

Tôi ngơ ngác,

nghĩ xem cái bánh trong lòng còn chống đỡ được bao lâu.

Cho đến khi có người ngã vào vai tôi, tôi mới tỉnh lại.

Tôi nghiêng đầu nhìn,

là một cậu bé trạc tuổi tôi.

Tôi thử hơi thở cậu ấy, phiền phức, còn sống.

Rồi lén lút lấy nước trong lòng ra,

từng chút từng chút cho cậu ấy uống.

Tôi vừa hy vọng cậu ấy tỉnh lại,

vừa hy vọng cậu ấy mãi mãi không tỉnh.

Dù sao thời thế bây giờ,

sống còn khổ hơn ch*t.

Người đó tỉnh lại thì dùng đôi mắt to tròn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi mặt không cảm xúc x/é nửa cái bánh cho cậu ấy.

Cậu ấy tự nói tự nghe: sau này sẽ không quên ơn này.

Rồi như chú cún con vui vẻ, không ngừng nói chuyện với tôi.

Bảo cậu ấy tên Giang Cường,

là con trai út nhà địa chủ,

trên đường chạy nạn cha mẹ anh chị đều ch*t hết.

Tôi thầm nghĩ thảo nào ngốc thế.

Cho cậu ấy một ngụm nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn hộ chung cư sắp giải tỏa, chúng ta về thu dọn thùng đồ cuối cùng

Chương 10
Căn nhà trọ cũ sắp bị phá dỡ, nhà thiết kế chuyển động Phương Niệm Thanh vì thế mà quay lại ngôi nhà từng chung sống với Cố Viễn bốn năm trước, để xử lý thùng đồ cuối cùng của cả hai trong kho. Thẻ nhớ máy ảnh, bảng phân ca, danh sách chuyển nhà chưa gửi, biên lai thanh toán và giấy ủy quyền tác phẩm, từng thứ một dần bóc trần phiên bản "bản thân bị bỏ lại" mà cô đã tin suốt bao năm qua: Năm đó, cô giấu quyết định đi làm xa đến tận ba ngày trước khi chuyển đi, còn Cố Viễn cũng lấy việc chăm sóc ông nội làm lý do để không bàn đến tương lai. Không ai trong hai người âm thầm hy sinh vì đối phương, họ chỉ đơn thuần coi sự im lặng là cách để tác thành cho nhau. Trong thời hạn phá dỡ, họ phân định rõ ràng quyền sở hữu đồ đạc và tác phẩm, Niệm Thanh cũng kiên quyết giữ nguyên bản hợp đồng dài hạn tại Tân Thành đã ký. Sau khi căn nhà bị phá bỏ, họ không lập tức dọn về ở chung, mà bắt đầu lại bằng việc luân phiên thăm hỏi và công khai lịch trình, để mối quan hệ được tiến xa hơn sau khi đã có thể chấp nhận khoảng cách.
0