4
Tôi nằm trên chiếc giường nhỏ hẹp trong ký túc xá, cứ thế nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om.
Những năm tháng khó khăn nhất, cứ hễ mất ngủ là tôi lại thức trắng cả đêm như thế này.
Không biết Lâm Mạn Mạn là may mắn hay bất hạnh.
Cô ta nhận được sự tài trợ của nhà họ Vương, được học đại học, lại còn ghép thận thành công để c/ứu ông nội của tỷ phú họ Vương.
Thế nhưng, "người chồng thân yêu" Vương Kinh Từ của cô ta lại là một tay ăn chơi khét tiếng trong giới.
Lại còn là gay.
Ngay hôm kia, tôi còn nghe nói một cậu bồi bàn cùng đợt bị hắn đ/á đã suýt chút nữa t/ự v*n.
Hắn dùng tiền để dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện.
Một kẻ dựa vào h/ãm h/ại để h/ủy ho/ại tương lai người khác, một kẻ dựa vào tiền quyền để đùa bỡn nhân tâm.
Đúng là một đôi trời sinh.
Vậy thì tôi cũng không cần phải nương tay làm gì nữa.
Tôi sửa soạn sạch sẽ rồi tới quán bar.
Một chiếc áo phông trắng đơn giản phối với quần jean, xỏ đôi giày vải trắng tinh tươm.
Thực ra hôm nay không phải ca làm của tôi, nhưng tôi không muốn lãng phí bất kỳ cơ hội nào.
Cuối cùng vào ngày thứ ba, tôi lại nhìn thấy Vương Kinh Từ.
Tôi bưng một ly rư/ợu trái cây nồng độ thấp đứng cạnh lối đi, tính toán thời điểm Vương Kinh Từ bước ra.
Khi hắn đi ngang qua góc cua chỗ tôi đứng, tôi giả vờ như bị gi/ật mình, bước chân lảo đảo.
Ly rư/ợu trong tay tuột khỏi tay, phần lớn rư/ợu đổ hết lên chiếc sơ mi đen là ủi phẳng phiu của hắn.
Tôi ngẩng đầu lên, cặp mắt tròn trong veo, vô tội nhìn thẳng vào Vương Kinh Từ.
Ánh mắt hắn bỗng chốc sáng bừng lên.