Bản Sonata Rung Động Ngày Hè

Chương 9

22/05/2026 20:21

Chu Hoài Ngộ quấn hờ một chiếc khăn tắm, mái tóc vẫn còn đang nhỏ những giọt nước tí tách.

Khuôn mặt ôn nhuận bị hơi nước bốc lên nhuốm một dải mây hồng nhạt, vạt áo trễ bày ra khuôn ngựk nở nang săn chắc.

Không khí ẩm ướt ngập tràn hương thơm trong trẻo của bạc hà hòa lẫn với mùi trái cây thoang thoảng.

Trông giống như mùi táo vậy??

"Cậu có việc gì không?"

Khung cảnh này không hề giống như những gì tôi tưởng tượng.

Trống ngựk tôi đ/ập dồn dập đầy cuống quýt trước cảnh tượng đang bày ra trước mắt.

Những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc trở nên lắp ba lắp bắp.

"Tôi quên mất cách uống loại th/uốc này rồi, anh xem giúp tôi một chút được không?"

Tôi rũ mắt xuống đầy mất tự nhiên, ánh mắt lỡ đậu vào những chỗ không nên thấy, vội vã quay ngoắt đi chỗ khác.

"Cậu ngồi đi, tôi đi thay quần áo đã."

Con d/ao gọt trái cây chễm chệ trên bàn, cạnh đó là cả một túi táo.

Chu Hoài Ngộ với bộ đồ mặc ở nhà màu xám ngồi chình ình đối diện tôi.

Anh ấy mở hộp th/uốc ra, rồi lại gập nắp vào.

Đặt lên trên mặt bàn.

Anh ấy cầm lấy con d/ao gọt, bắt đầu gọt táo.

Vỏ táo cuộn dài rủ tuồn tuột xuống theo tay anh ấy.

Anh ấy vừa thoăn thoắt gọt táo, vừa dặn dò tôi về cách sử dụng th/uốc.

Liều lượng phân chia chuẩn x/ác không chệch đi đâu được.

Hạ nốt nhát d/ao cuối cùng, anh ấy chìa quả táo trao vào tay tôi.

"Nhớ kỹ chưa?"

Tôi gật gật đầu: "Nhớ rồi."

Chương 6:

Thò tay đón lấy trái táo từ tay anh ấy.

Mùi hương trái cây đậm đà ngào ngạt, tôi nâng niu quả táo trên tay, rón rén cắn một miếng nhỏ xíu.

Chua chua ngọt ngọt, rất hợp khẩu vị.

Anh ấy lại bắt tay vào gọt quả táo tiếp theo.

"Nhắc lại một lần xem nào."

Tôi ngớ người, nhai nhóp nhép miếng táo trong miệng rồi nuốt xuống.

Tròn vành rõ chữ lặp lại răm rắp những lời anh ấy vừa nói với tôi.

Đường vỏ dài thòng lại buông xuống từ kẽ tay anh ấy.

Bàn tay anh ấy thực sự rất đẹp.

Là một nét đẹp tràn đầy sức mạnh, một vẻ đẹp có thể vực dậy sinh mệnh con người.

Vẻ đẹp khiến cho người ta phải ngưỡng vọng.

Anh ấy nhướng mắt lên, mang theo nụ cười như bắt thóp được mọi thứ.

"Không tồi, trí nhớ rất tốt."

Anh ấy đứng bật dậy, dùng điện thoại trên bàn liên lạc với bộ phận chăm sóc khách hàng của khách sạn.

Chưa đầy nửa phút sau, chuông cửa đã reo vang.

Anh ấy vừa nhai táo vừa chìa tay đưa con d/ao gọt trái cây đã được rửa sạch sẽ ra ngoài.

"Lúc nãy tôi lỡ quên m/ua d/ao gọt hoa quả, cảm ơn anh nhiều nhé."

Tôi hiểu rất rõ là mình đã hiểu lầm hoàn toàn.

Căn phòng được bài trí vô cùng gọn gàng ngăn nắp, trên tủ đầu giường xếp vài cuốn sách chuyên ngành về tim mạch, màn hình máy tính đang sáng đèn trên bàn hiển thị tài liệu tiếng nước ngoài chuyên sâu của một vị giáo sư y khoa nào đó, cạnh dòng chữ đen tuyền là những nét chữ màu xanh biếc ghi chép phần chú thích của riêng anh ấy.

Anh ấy gọi tên tôi.

"Cậu Tịch, hình như cậu rất có hứng thú với phòng của tôi nhỉ?"

"Đâu, đâu có đâu."

Tôi chỉ liếc nhìn linh tinh vậy thôi.

"Vậy làm phiền cậu trở về phòng của mình được không?"

"Được chứ."

Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra, mình vừa bị "đuổi" ra ngoài một cách vô cùng lịch sự tế nhị

Anh ấy tiễn tôi ra tận cửa, kèm theo một nụ cười khách sáo.

"Nhớ uống th/uốc đàng hoàng, đừng có tự tưởng tượng mấy thứ linh tinh vớ vẩn nữa."

Tôi làm gì có chứ.

Chỉ có một tí ti thôi mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0