Chúng tôi đi vòng quanh tòa lâu đài cổ, kinh ngạc phát hiện nơi này hoàn toàn không có lối vào. Trên tường thành chỉ có một lỗ hổng cao đến ngang hông, xung quanh vương vãi đầy đ/á vụn - có lẽ là dấu tích do bọn tr/ộm m/ộ dùng chất n/ổ tạo ra.

"Kỳ lạ thật, chẳng lẽ người xưa xây dựng mà không làm cửa vào?"

Điều này thật phi lý. Ngay cả những lăng m/ộ thông thường cũng có cửa chính. Như Tống Phi Phi đã nói, lăng m/ộ phương Tây thường kết hợp nhà thờ để người thân tới thăm. Nhưng tòa thành này tựa như chiếc thùng sắt khổng lồ, tường trơn nhẵn không có cửa sổ. Không giống nhà thờ kiểu lăng m/ộ truyền thống, nó giống hệt chiếc lồng sắt khóa ch/ặt thứ gì đó bên trong.

Lục Linh Châu tiến đến bên lỗ hổng, ném vài tép tỏi vào trong rồi khom người chui qua. Cô ấy đi đầu, tôi áp chót, bốn chúng tôi nối đuôi nhau luồn qua khe hẹp. Tường thành dày đặc hai lớp, khe giữa nhét đầy cát và đ/á vụn. Bò trên nền đ/á lổm nhổm, đầu gối tôi đ/au nhức. Vừa chùng tay xoa dịu thì cảm giác có vật gì đ/ập mạnh vào lưng.

Tim tôi thót lại, da đầu dựng đứng. Ba người phía trước đều đã vào trong, vậy thứ phía sau là gì? Không chần chừ, tôi hét lên một tiếng, dồn toàn lực đ/á về phía sau. Bàn chân chạm phải thứ mềm ấm, một bóng đen văng ngược ra xa.

"Đờ mờ Kiều Mặc Vũ! Dọa ch*t tôi à?"

Lục Linh Châu đã đứng trong thành, kéo Tống Phi Phi và Giang Hạo Ngôn dậy. Ba ánh đèn pin chói mắt xuyên qua lỗ hổng. Tôi ngoái lại phía sau chỉ thấy bóng tối đặc quánh. Vội vàng bò hết đường hầm, tôi đứng dậy xoay lưng về phía Lục Linh Châu.

"Xem hộ đi!"

"Úi giời! Ẻ đùn à? Khiếp thật!"

"Ẻ lên đầu cô đấy!"

Tôi gi/ận dữ đẩy mông về phía cô ta. Lục Linh Châu "phụt" một tiếng, t/át mạnh vào mông tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8