Mưa như trút suốt nửa đêm, tiếng tí tách rơi không ngừng khiến người ta trằn trọc mãi.

Tôi trở mình hết bên này sang bên kia.

Cận Thừa nếu thật sự đến kỳ mẫn cảm, ngủ cả đêm ngoài hành lang thì ngày mai chắc chắn sẽ ốm mất.

Tôi lôi điện thoại ra, tùy hứng chơi vòng quay chẵn lẻ nhắm mắt lại thầm niệm trong lòng:

【Nếu ra số chẵn thì mang chăn cho hắn.】

Mở mắt ra.

Con số 2 sáng chói hiện lên.

Tôi nghi ngờ viên xúc xắc đang chế nhạo mình, nhưng không có bằng chứng.

Không cam tâm, tôi lại ném một lần nữa.

Lần này là số 6.

Mẹ kiếp.

Tôi nghiến răng lôi tấm chăn từ tủ ra, bưng khuôn mặt như x/ác ch*t mở cửa nhà.

Thật đáng tiếc.

Không một bóng người.

Lâm Thư, mày đúng là đồ ti tiện!

Tôi đ/ập sầm cánh cửa lại.

Cận Thừa một lần nữa bị tôi tuyên án tử.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0