Đứng trước tình huống tiến thoái lưỡng nan, tôi chỉ muốn nói với anh ấy:
"Chúng ta nên nói chuyện."
Vốn định thuyết phục anh ta đừng để tâm chuyện đêm qua, chuyện ăn uống, chuyện nam nữ, s/ay rư/ợu mê người cũng là chuyện thường tình.
Ánh mắt anh thoáng chút bất lực, ngăn tôi lại:
"Miệng em nói toàn lời hoa mỹ, vậy nên hãy nghe anh nói đã."
Biểu cảm Lục Tư Niên vô cùng nghiêm túc, ngay cả ngày Lục thị phá sản anh cũng chưa từng nghiêm trọng như hôm nay, khiến tôi cũng bất giác căng thẳng.
"Giang Dư, em đã nghĩ anh quá tốt. Thực ra anh chỉ là một người bình thường, những tham - sân - si của kẻ phàm phu, anh đều có cả."
Tôi lắc đầu định phản bác, nhưng anh đã tiếp tục:
"Anh biết rõ hiện tại đầu óc em không được tỉnh táo, bắt em đưa ra quyết định lúc này thật không công bằng."
"Nhưng anh sợ cho em thời gian, em sẽ nhìn rõ anh là người thế nào, rồi không còn thích anh nữa."
"Dù tình cảm của em với anh là biết ơn hay kính ngưỡng, nhưng em đã chủ động khiêu khích anh, thì đừng hòng chạy trốn sau khi chọc gi/ận người ta."
Lục Tư Niên không biết từ đâu lấy ra một chiếc nhẫn, ánh mắt ch/áy bỏng nhìn thẳng vào tôi:
"Vậy nên Giang Dư, em có nguyện ý lấy anh không?"
Đầu óc tôi như một mớ hỗn độn, mơ hồ gật đầu không hiểu sao, chiếc nhẫn đã được đeo vào ngón tay.
"Mang theo chứng minh thư chưa?"
Tôi vô thức gật đầu, Lục Tư Niên mỉm cười nhìn tôi:
"Vậy thì đi thôi."
"Đi đâu?"
"Đăng ký kết hôn."
Chúng tôi trở thành cặp đôi cuối cùng đăng ký tại cục dân sự ngày hôm đó.
Lúc ra về, trời vừa vào hoàng hôn, ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Từ đây, mọi vọng niệm và bất mãn đều lắng xuống...
(Hết)