Mấy tháng nay, tôi biết Kỳ Yến Tri luôn tìm các chuyên gia để nghiên c/ứu cách khôi phục ký ức cho tôi.

Thế nhưng thử bao nhiêu phương pháp, vẫn không có kết quả.

Trong phòng họp, các bác sĩ chuyên khoa nhao nhao, trông vẻ đầy khó xử:

“Kỳ tổng, trường hợp b/ệnh nhân là người cố tình phong tỏa ký ức như Tống tiểu thư, đây là lần đầu chúng tôi gặp.”

Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn: “Ồ? Vậy ra tôi bỏ tiền mời các người tới, là để nghe các người p h à n n à n về bạn gái tôi?”

Các bác sĩ ôm trán lau mồ hôi, giữ im lặng, c ă n g t h ẳ n g trả lời:

“Còn một liệu pháp nữa, dùng thiết bị k i c h t h í c h t h ầ n k i n h n/ão của cô ấy, có 80% tỉ lệ thành công.”

Đôi lông mày sắc sảo của Kỳ Yến Tri khẽ nhíu lại: “Không được, cô ấy sẽ đ a u.”

“Đ a u là bước bắt buộc để khôi phục ký ức, tuy nhiên cũng có kỹ thuật giảm đ a u, cần chúng tôi hướng dẫn cho ngài không?”

Anh trầm ngâm vài giây: “Tìm cách khác đi.”

Anh khẽ ra hiệu cho Thời Kinh, người có chuyên môn y học: “Kỹ thuật giảm đ a u giao cho …”

Anh thở dài: “Thôi, để tôi học.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm