Tại vùng núi Trường Bách thuộc Đông Bắc, có một thung lũng mang tên Vụ Linh Cốc.

Mỗi mùa sinh sản, hàng nghìn hươu đực đuổi theo một hươu cái.

Sau khi sinh con, hươu mẹ quỳ gối tắt thở, bầy hươu đực sẽ tổ chức lễ h/iến t/ế trọng thể.

1 năm sau, trên m/ộ hươu mẹ sẽ mọc lên một loài cỏ gọi là cỏ hươu ngậm, có khả năng cải tử hoàn sinh.

"Tôi không hiểu cô đang nói gì cả."

"Sao ông lại dám nói không hiểu hả!"

Cơ b/án tiên nghiến răng nghiến lợi.

Chú tôi vội vàng đội lại chiếc mũ, nắm tay thím tôi định chen qua đám đông chạy trốn.

Đại Cước chắn ngang lối đi. Thân hình lực lưỡng của anh ta khiến hai vợ chồng chú thím tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, run như cầy sấy.

Bên tai tôi văng vẳng tiếng hươu kêu ngày càng thê lương.

Tôi ngước nhìn xung quanh, hình như không ai nghe thấy gì.

Thật kỳ lạ.

Ánh mắt sắc như d/ao của Cơ b/án tiên xoáy vào tôi: "Cô nghe thấy gì?"

"Tiếng hươu khóc."

"Đại Cước! Bịt bảy vía lại cho cô ấy, nhanh!"

Đại Cước lầm bầm ch/ửi rủa, rút từ túi xách ra xấp bùa vàng li ti, dán kín mắt, mũi, tai và miệng tôi.

Trong chớp mắt, tiếng hươu biến mất.

Âm thanh xung quanh trở nên đặc quánh, tầm nhìn mờ mịt, mùi m/áu tanh trong mũi cũng tiêu tán.

"Cơ b/án tiên, con bé nhà tôi làm sao vậy?"

"Không sao. Chúng tôi đã bảo vệ cô ấy rồi."

Mẹ tôi khóc nức nở.

Đại Cước quát một tràng, đám đông ồn ào lập tức im bặt.

Đúng là kẻ hung hăng, tôi thầm nghĩ.

"Cảnh sát Trịnh, xin mời các anh tránh đi một chút. Tôi cần tra hỏi đôi điều."

"Chúng tôi sẽ khảo sát khu vực xung quanh. Cho cô nửa tiếng đủ không?"

"Đủ! Lố giờ thì tôi mất uy tín lắm."

"Ha ha... Được thôi!"

Cảnh sát Trịnh dẫn người rời đi.

Cơ b/án tiên đ/á chú tôi đang quỳ sõng soài, tay vung đ/ao ch/ém xuống sừng hươu trên đầu ông ta.

Chú tôi ôm mặt lăn lộn kêu thảm thiết, gi/ận run người nhưng không dám hé răng.

"Vẫn không chịu khai thật ư?"

"Bà ơi, nói nhiều làm gì nữa. đ/ập ch*t quách cho xong!"

"Chẳng phải tôi cũng muốn thế sao? Chỉ tiếc... Không được động vào người sống."

Câu cuối của Cơ b/án tiên nghe như có nỗi oán hờn.

"Hai người nghĩ cho Thần Thần đi. Dù không thương A Ý, cũng phải lo cho con trai chứ? Sao lại nỡ lòng thế?"

Mẹ tôi đá/nh trúng điểm yếu, nhưng thím tôi vẫn lắc đầu: "Chính vì Thần Thần, chúng tôi mới không thể nói."

"Đồ vô liêm sỉ! Tội á/c ngập đầu, xuống địa ngục cũng không ai nhận! Còn mơ con cháu được an lành? Đừng hòng!"

"Ý cô là gì?"

"Cứ giấu diếm đi! Xem Thần Thần sống yên ổn được không? Bao oan h/ồn sẽ quật ch*t các người lúc nửa đêm!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7