Chẳng mấy chốc, tin em gái tôi là người giữ làng mới đã lan khắp thôn.
Nhà tôi đông nghịt người đến xem, ánh mắt họ thèm khát nhìn chằm chằm vào đứa bé da trắng nõn.
"Đứa nhỏ này trắng quá, da dẻ mịn màng, phải nuôi dưỡng cho thật tốt!"
"Chà, ba tuổi mới được đưa ra làm lễ trấn làng, đám cưới thằng cả nhà tôi lại phải đợi thêm ba năm nữa!"
"Ông cụ nhà tôi chẳng biết có sống nổi ba năm không, nếu ch*t sớm thì đợi người giữ làng lên ba mới được ch/ôn!"
Tôi nằm bò bên giường, chắn tay những kẻ định chạm vào em gái.
"Ê ê, thằng Tiền Oa này còn biết thương em gái đấy, ha ha ha ha!"
"Tiền Oa, mẹ mày đẻ cho mày cả núi vàng đấy, lớn lên chút nữa là biết!"
Họ cười nói ồn ào hồi lâu, đứng kín giường nhìn em bé bú sữa.
Từ khi em gái chào đời, mẹ tôi đã bị bố trói ch/ặt trên giường.
Bởi mẹ không chịu cho em bú, thậm chí còn định bịt miệng cho em ch*t.
Mẹ bảo em sinh ra đã có nanh nhọn, khắc tới ba đời, nhưng ông bà nội lại nói mẹ không muốn nuôi người giữ làng, là tội đồ của cả thôn!
Thế là mẹ bị bố trói trên giường, tôi muốn ngăn cản nhưng bị ông nội đ/á/nh cho một trận.
Em gái nằm bú trên ng/ực mẹ, hàm răng nanh nhỏ lấm tấm m/áu lẫn sữa.
Mẹ đ/au đớn rên rỉ, nhưng đám người xung quanh chỉ cười khúc khích bảo mẹ tôi có phúc.
Bị họ nhìn chằm chằm như thế, mẹ gục mặt vào tường, từ đầu đến cuối không thốt nên lời.
Thực ra lúc đầu mẹ đã phản kháng, khóc lóc ch/ửi m/ắng bắt dân làng ra khỏi nhà.
Nhưng đổi lại, bố và họ chỉ càng đ/á/nh m/ắng mẹ con tôi thêm tà/n nh/ẫn.