Khi tôi tỉnh lại lần nữa, ráng chiều đỏ rực chân trời đang ôm lấy ánh nắng hoàng hôn hắt vào trong phòng.
Tiếng người bên cạnh lật sách không lớn nhưng tôi vừa động đậy là hắn đã nghe thấy ngay.
Mu bàn tay hắn khẽ chạm vào trán tôi để kiểm tra nhiệt độ.
"Em sốt rồi."
"Sáng nay tại sao không uống sữa?"
Tôi mấp máy môi, phát hiện ra mình rất khó phát ra tiếng.
Cổ họng đ/au rát, toàn thân khô khốc và rã rời.
Tôi chỉ đành lắc đầu để truyền đạt ý muốn của mình.
Thẩm Diên Tri cười khẽ một tiếng, bế tôi lên.
Hắn đã thay bộ quần áo khác, trên người không còn mùi th/uốc lá nữa. Có những chi tiết hắn để tâm đến mức đ/áng s/ợ.
Biết tôi không thích mùi th/uốc lá, hắn chưa bao giờ hút th/uốc trước mặt tôi.
"Tôi không uống sữa nữa."
Khi hắn bế tôi vào ghế sau xe ô tô, cuối cùng tôi vẫn mặc kệ cổ họng khó chịu mà nói ra câu đó.
Hắn sững lại một chút.
Có vẻ tức quá hóa cười.
"Em cứ nhất quyết chuyện gì cũng phải chống đối tôi sao?"
"……"
Có lẽ, hắn nói đúng.
Có lẽ, tôi chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ hắn tức đi/ên lên rồi vứt bỏ tôi.
Nhưng tôi lười chẳng buồn nói thêm câu nào nữa, chỉ lẳng lặng co người lại trên ghế.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, những đám mây trôi qua ngoài cửa sổ.
Ráng chiều đỏ rực nơi chân trời như đang bùng ch/áy, giống như có khoảnh khắc nào đó, có thể th/iêu đ/ốt đến tận tâm can.
……
Thẩm Diên Tri đưa tôi về nhà.
Trên ghế sofa trong phòng khách đang có một người ngồi đó.
Tôi cố gắng nhớ lại lần đầu tiên gặp Tạ Ý Liễu là khi nào, nhưng lại phát hiện chẳng có cảnh tượng nào khiến tôi ấn tượng sâu sắc cả.
Tôi chỉ cảm thấy tôi và cô ấy trông giống hệt nhau.
Thế là tôi trơ mắt nhìn cô gái trên ghế sofa bật dậy lao về phía Thẩm Diên Tri khi thấy hắn trở về.
Trong sự im lặng kéo dài nửa phút, Thẩm Diên Tri vẫn luôn đứng sững sờ ở đó.
Cho đến khi tóc mai trên trán cô gái cọ qua cổ hắn, vui vẻ gọi tên hắn.
"Thẩm Diên Tri, em về rồi đây."
……
Người đang được hắn ôm vẫn còn ngẩn ngơ, đến mức tôi phải lên tiếng nhắc nhở.
"Cô ấy nói, cô ấy về rồi kìa."
Yết hầu Thẩm Diên Tri khẽ chuyển động. Một lúc sau, giọng hắn khô khốc và cứng nhắc vang lên.
"Em... về rồi à."
Tôi chưa từng thấy hắn thất thố như vậy bao giờ.
Mờ mịt và... lạc lõng.
Chương 5: