Nếu Lúc Đó...

Chương 15 + 16

30/07/2024 11:29

15.

“Anh... anh làm gì ở đây?” Cơ thể tôi không ngừng r/un r/ẩy, trong lòng trỗi lên cảm giác không biết là x/ấu hổ hay tội lỗi.

“Tôi đến xem cuộc sống không có tiền sẽ như thế nào.” Giọng Hướng Dương đầy châm biếm, anh ấy ngẩng đầu nhìn bức tường bẩn thỉu.

Mà tôi lại không nói được lời nào.

“Ba mươi vạn tiêu nhanh thật!” Hướng Dương dừng lại một chút, “Bạn trai mới của em không đưa tiền để em sống ở nơi tốt hơn sao?”

“Tôi...” Tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, “Ba mươi vạn đó xem như tôi v/ay anh!”

“V/ay sao?” Giọng anh ấy đột nhiên lạnh đi, Hướng Dương bước tới đứng trước mặt tôi, “Sao hả, bạn trai mới của em không lo nổi cho em?”

Anh ấy nhấn mạnh chữ “mới,” tôi cảm nhận được cảm xúc của anh đang không ổn.

“Xin... xin lỗi!”

“Xin lỗi sao?” Hướng Dương lặp lại câu nói một cách thản nhiên, “Xin lỗi vì cái gì?”

“Xin lỗi vì đã lấy của anh ba mươi vạn!” Giọng Hướng Dương nhàn nhạt, “Chẳng đáng gì đâu, tiền tôi ném ở quán bar đều là năm mươi vạn trở lên…”

“Vậy anh đến tìm tôi làm gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, nắm ch/ặt tay, trong lòng dấy lên một chút hy vọng vô cớ.

“Cô bé của tôi đòi m/ua mấy bộ quần áo đẹp nên mới gặp em thôi!” Hướng Dương nhún vai, vẻ mặt không quan tâm.

“Vậy còn bây giờ!” Tôi cố gắng kìm nén nỗi đ/au trong lòng, đôi mắt đen nhìn thẳng vào anh, “Đang đứng trước cửa nhà tôi!”

“Đã nói rồi, muốn quan tâm cuộc sống của người dân tầng lớp thấp.” Ánh mắt Hướng Dương lóe lên, nhưng lời nói của anh vẫn lạnh lùng.

Tôi bật cười, còn mong chờ gì nữa chứ?

“Vậy thì, anh cũng đã thấy rồi, tôi...”

“Chắc em không nghĩ tôi còn muốn dính dáng đến em chứ!” Hướng Dương cười khẩy.

“Nếu anh cảm thấy tôi làm phiền anh, tôi có thể rời đi ngay lập tức!” Sự tự tôn nhỏ nhoi còn lại trong lòng khiến mắt tôi đỏ hoe.

“Không cần đâu, tôi nghĩ chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa!”

“Tôi sắp ra nước ngoài rồi!”

Tôi nhíu mày, trong lời nói của anh lại nghe thấy sự r/un r/ẩy và lo lắng.

Ra nước ngoài? Vậy chẳng phải sau này chúng tôi sẽ hoàn toàn xa cách...

“Vậy thì...” Không biết cảm giác trong lòng là buồn hay nhẹ nhõm, tôi đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng của anh ấy.

“Vậy thì anh đưa số tài khoản cho tôi, khi tôi ki/ếm đủ tiền tôi sẽ trả anh!”

Ánh sáng trong mắt Hướng Dương mờ đi, có thêm một cảm xúc mà tôi không thể hiểu được.

“Không cần đâu, trước giờ tôi chia tay bạn gái tiền bồi thường đều là năm mươi vạn trở lên, em cũng khá rẻ đấy!”

16.

Trong khoảnh khắc đó tôi cảm thấy trái tim mình lại ch*t một lần nữa.

Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân vang vọng trong tòa nhà nhỏ nữa mới vào nhà.

Nhìn mẹ nằm đ/au đớn trên giường trong căn phòng nhỏ, nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.

Lại một đêm không ngủ, hai tháng kể từ khi rời xa Hướng Dương, đêm nào tôi cũng không thể ngủ, mơ đủ mọi giấc mơ.

Có những lúc là Hướng Dương với đôi mắt đỏ hoe hỏi tôi tại sao, có những lúc là mẹ khóc lóc trước mặt tôi đòi ch*t, và có những lúc là chủ n/ợ của người bố c/ờ b/ạc đến đòi n/ợ...

Tôi luôn nghĩ mình đủ mạnh mẽ đ/ộc lập, nhưng cho đến khi gặp anh ấy tôi mới biết cảm giác có một chỗ dựa thật hạnh phúc biết bao.

Cả đêm tôi suy nghĩ, nếu tôi không quá vội vàng muốn có tiền, hoặc tôi chọn cách khác để nhờ anh ấy giúp đỡ, liệu kết quả có khác không.

Một cuốn sách, dù bạn có đọc bao nhiêu lần, kết quả cuối cùng cũng không thay đổi.

Nhân vật chính ra sao, lựa chọn của bạn sẽ như vậy.

Tôi được sinh ra bởi một kẻ l/ừa đ/ảo, trong xươ/ng m/áu đã chảy dòng m/áu không trong sạch.

Tình cảm ư? Bản thân tôi còn không hiểu rõ, lại muốn dùng nó để lừa người khác.

Người như tôi vĩnh viễn không thể sống cùng một thế giới với họ.

Ngày hôm sau tôi đi làm với đôi mắt thâm quầng.

Tôi cảm nhận được, cậu nhân viên nam luôn tỏ ra quan tâm đến tôi giờ lại tránh né.

Tôi cũng đoán được, có lẽ có liên quan đến Hướng Dương, dù gì anh ấy cũng không thể chịu được việc thấy tôi tốt đẹp.

Dọa dẫm hay dụ dỗ, giờ đây cũng chẳng còn liên quan đến tôi nữa.

Tôi cũng cảm thấy thoải mái, tôi vốn lạnh lùng, không được yêu và cũng không biết cách yêu.

Sự xuất hiện của Hướng Dương như một giấc mơ.

Trái tim vốn trống rỗng cũng trở nên được lấp đầy nhờ công việc bận rộn, lần đầu tiên tôi cảm thấy ki/ếm tiền thật dễ dàng.

Chỉ đơn giản là nhanh hơn người khác, chịu khổ hơn người khác, kiên nhẫn hơn người khác.

Nếu cho tôi chọn lại một lần nữa tôi sẽ không chấp nhận đề nghị của bố, tôi nên làm việc chăm chỉ, ki/ếm tiền một cách trong sạch.

Tôi nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn dính dáng đến Hướng Dương nữa, nhưng anh ấy lại xuất hiện lần nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ tặng mẹ tôi thẻ mua sắm giả, tôi ly hôn cô ấy

Chương 9
Khi nhận được điện thoại từ khoa cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố, tôi đang họp ở công ty. “Anh có phải là người nhà của Lưu Nam không? Bệnh nhân hiện đang ở bệnh viện, anh đến đây ngay lập tức!” Khi đến bệnh viện, mẹ tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao đâu, không sao đâu, bác sĩ bảo chỉ là viêm dạ dày cấp tính thôi, truyền xong chai nước này là hết đau ấy mà.” Cô y tá đang thay thuốc ở bên cạnh nghe không nổi nữa, lạnh lùng đưa tờ hóa đơn thanh toán cho tôi: “Anh làm con kiểu gì vậy? Để một người già như thế này đi làm thuê rửa bát trong bếp nhà hàng.” “Ông chủ nói vì bà ấy muốn tranh thủ thời gian về nấu cơm tối cho các anh, nên bữa trưa còn chẳng kịp ăn miếng nào.” “Bị bỏ đói lâu ngày như vậy, dạ dày bằng sắt cũng không chịu nổi đâu.” “Đi làm thuê?” Nhìn đôi bàn tay đầy vết thương của bà, giọng tôi run lên: “Mẹ, chẳng phải con đã bảo Mộng Dao đưa cho mẹ một chiếc thẻ mua sắm siêu thị hạn mức hai mươi nghìn tệ rồi sao?” “Tại sao mẹ lại phải đi rửa bát ở quán ăn?” Mẹ tôi cẩn thận lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ đưa cho tôi.
Tình cảm
0