Sau Khi Anh Biết Tôi Sắp Liên Hôn

Chương 7

04/02/2026 19:46

Ngồi trên xe của Giang Bỉnh, tôi lôi th/uốc ức chế vừa lấy ở b/ệnh viện ra, thành thục tự tiêm cho mình hai mũi.

"Anh, sao anh chẳng bao giờ đến trung tâm trị liệu thế?"

Ba anh em nhà họ Giang đều là Omega, ông nội đã thành lập một trung tâm trị liệu, điều chế tin tức tố nhân tạo để giúp chúng tôi trải qua kỳ phát tình một cách thoải mái.

"Phiền phức."

"Ồ." Nó quay đầu lầm bầm khe khẽ: "Rõ ràng tiêm th/uốc ức chế còn phiền hơn."

Tôi cất kim tiêm, không lên tiếng.

"Về nhà hả anh? Hay đến công ty?"

Cơn nóng trong người dần rút đi, tôi ngả người ra sau: "Đến nghĩa trang."

"Hả? Đi thăm bố mẹ ạ?"

"... Ừ."

Nghĩa trang nhà họ Giang nằm trên đỉnh núi, Giang Bỉnh leo được một lúc thì kêu mệt, tụt lại tít đằng sau.

Tôi đứng một mình trước m/ộ bố mẹ một lúc, châm điếu th/uốc, rồi đi về phía một đầu khác.

Dưới tán cây bách được c/ắt tỉa định kỳ có một tảng đ/á xanh rất đẹp, tôi đặt điếu th/uốc lên đó, chậm rãi đứng thẳng người.

Khói th/uốc nhẹ nhàng bay lên, rồi bị gió thổi tan.

Trên bậc thềm đ/á cách đó không xa, Giang Bỉnh đang nhắn tin với ai đó, nụ cười trên mặt không sao giấu được.

Thật tốt, một cuộc đời đơn thuần và phóng khoáng.

Nó không biết rằng, tôi không đến trung tâm trị liệu không phải vì sợ phiền.

Mà là vì vô dụng.

Người mồm miệng nói muốn lật sang trang mới, thực ra lại lén lút gấp lại một góc trang sách —— Tôi chưa hề rửa sạch dấu đá/nh dấu Du Tông để lại.

Đến kỳ phát tình, cơ thể chỉ nhận mỗi hắn, tin tức tố cao cấp đến mấy cũng vô hiệu.

Du Tông cũng sẽ không ngờ tới, còn một khả năng nữa khiến mùi tin tức tố của Omega thay đổi đột ngột.

Mang th/ai và sảy th/ai.

Tôi nhìn về phía gò đất nhỏ nhô lên sau tảng đ/á xanh, rất không bắt mắt.

Nơi đó ch/ôn vùi một bí mật chưa kịp thành hình.

Điếu th/uốc ch/áy đến cuối, tôi nhặt lên rít một hơi, vị th/uốc lá xộc vào phổi, lan tỏa một nỗi chua chát tê dại.

Tôi cũng muốn hỏi.

Tại sao, chỉ mình tôi là không được?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
10 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm