13
Tôi và Thịnh Diễn rơi vào một bầu không khí kỳ lạ. Bầu không khí này mãi cho đến khi ra đảo, vẫn không hề dịu đi chút nào.
Tôi thật sự không thể hiểu nổi, trong đầu Thịnh Diễn mười tám tuổi rốt cuộc đang nghĩ cái gì. Không biết là đang gi/ận dỗi tôi chuyện gì nữa.
May mà tâm trạng của bố mẹ tôi không tồi, chơi đùa trên đảo rất vui vẻ.
Trên đảo ánh nắng rực rỡ, phong cảnh say đắm lòng người.
Tôi đi cùng họ check-in vài địa điểm tham quan, chụp rất nhiều ảnh.
Buổi tối, mẹ kéo tôi lại giúp bà chọn ảnh. Lựa chọn hơn nửa tiếng đồng hồ, mẹ mới mãn nguyện đăng lên vòng bạn bè.
Du Hạ kéo Thịnh Diễn ra ngoài chơi rồi.
Tôi đứng trên ban công, vừa hóng gió vừa hút th/uốc.
Bờ biển về đêm cũng rất đẹp, bên ngoài khách sạn có một con phố quán bar ồn ào náo nhiệt.
Tôi nổi hứng nhất thời, tìm một quán bar nhỏ ngồi xuống. Tôi gọi một ly rư/ợu, vừa uống vừa xem ban nhạc biểu diễn trên sân khấu.
Ban nhạc đang hát một bản tình ca cũ, giai điệu du dương sâu lắng, tựa như lời thì thầm của tình nhân.
Đột nhiên, khóe mắt tôi liếc thấy hai bóng người.
Trong nháy mắt, m/áu toàn thân tôi như lạnh ngắt.
Trong góc quầy bar, đứa em trai ngốc nghếch của tôi đang ngồi đó.
Du Hạ uống đến mức thần trí không tỉnh táo, còn Thịnh Diễn ngồi ngay bên cạnh, đầu ghé sát lại gần, dường như luôn sẵn sàng hạ xuống một nụ hôn.
Sợi dây lý trí trong đầu tôi "phựt" một tiếng đ/ứt phăng.
Đôi khi tôi rất khâm phục chính mình, gặp phải chuyện như vậy, thế mà vẫn có thể bình tĩnh lôi Thịnh Diễn ra khỏi quán bar trước.
Tôi kéo người vào con hẻm phía sau quán bar, tung một cước đ/á thẳng vào bụng Thịnh Diễn.
"Mẹ kiếp, vừa nãy em làm cái quái gì thế hả?"
Thịnh Diễn giống như không quen biết tôi, cả người có chút ngẩn ngơ.
Tôi vung tay t/át cậu hai bạt tai: "Nói mau!"
Thịnh Diễn cuối cùng cũng hoàn h/ồn, đôi mắt ướt sũng: "Anh đ/á/nh tôi?"
Tôi nhìn Thịnh Diễn, nghiêm túc nói: "Em tìm ai cũng được, duy nhất không thể là Du Hạ. Nếu em bẻ cong nó, anh sẽ gi*t ch*t em."
Nhà chúng tôi có một người đồng tính là đủ rồi.
Thịnh Diễn không hề có dấu hiệu báo trước rơi nước mắt: "Anh coi tôi là loại người gì? Anh tưởng ai cũng giống anh, coi hôn nhân như trò đùa trẻ con sao? Dù sao thì tôi chỉ khi rất yêu một người, mới cùng người đó đi đăng ký kết hôn."
Bàn tay tôi khẽ r/un r/ẩy, Thịnh Diễn khóc càng thương tâm hơn.
"Anh không chu đáo không dịu dàng, chỉ muốn ngủ với anh ta mà thôi!"
"Anh căn bản chỉ coi anh ta như trai bao không mất tiền..."
"Hơn nữa vừa nãy tôi chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ của Du Hạ, trên đó rõ ràng khắc tên của anh."
Gió đêm ấm áp thổi vào con hẻm tối tăm này, Thịnh Diễn khóc đến mức sắp mất nước luôn rồi.
Tôi có chút bất đắc dĩ, vỗ vỗ lưng cậu: "Được rồi, anh không nên động tay động chân, em đừng khóc nữa."
Tôi quả thực đối với mối qu/an h/ệ giữa Thịnh Diễn và Du Hạ quá mức nh.ạy cả.m. Nhưng tôi từng nghe qua những lời như vậy, tôi không có cách nào buông bỏ được.
Thịnh Diễn nước mắt lưng tròng nhìn tôi: "Anh phải bồi thường cho tôi."
Tôi thở dài một hơi: "Em muốn..."
Lời còn chưa dứt, trên môi đã hạ xuống một nụ hôn nóng bỏng. Mang theo nước mắt, mằn mặn.
Thịnh Diễn cầm lấy tay tôi, áp lên vị trí trái tim cậu.
"Cảm nhận được chưa, đ/ập nhanh lắm."
“Du Thu, em thích anh rồi.”
“Còn nữa, không được nuôi con, có em là đủ rồi.”
Xa xa truyền đến tiếng sóng biển dập dềnh.
Nhịp đ/ập dưới tay tôi mạnh mẽ rõ ràng, người trước mặt dần biến thành Thịnh Diễn hai mươi tám tuổi.
14
Tôi trở về khách sạn, Thịnh Diễn đi theo phía sau không ngừng lải nhải.
“Du Thu, sao biểu cảm của anh có vẻ thất vọng vậy?”
“Thấy em mà không hôn một cái à?”
“Nếu em với cậu ấy cùng rơi xuống biển, anh sẽ c/ứu ai?”
Ồn quá, chẳng lẽ di chứng của việc xuyên không là biến thành người nhiều lời sao?
Về đến phòng, Thịnh Diễn nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi, cười tít mắt.
“Du Thu, để em đổi cho anh cái nhẫn khác đi, cái to hơn, sáng hơn, lấp lánh hơn.”
Tôi nhớ đến gu thẩm mỹ của cậu, lập tức rút tay lại: “Không cần, cái này rất tốt rồi.”
Thịnh Diễn càng vui hơn: “Đã tốt như vậy, vậy em cũng phải m/ua cái giống hệt.”
… Không hiểu cậu đang vui cái gì nữa.
Tôi vào phòng tắm tắm rửa, Thịnh Diễn cũng mặt dày đi theo.
Tôi bị ép vào tường, đứng còn không vững.
Thịnh Diễn ghé sát tai tôi ép hỏi: “Thích cậu ấy hay thích em?”
Tôi bị làm đến mức sụp đổ, chỉ có thể lặp đi lặp lại: “Thích em.”
Mấy ngày sau đó, tôi thậm chí không ra khỏi khách sạn nổi.
Mẹ tôi nhìn thấy Thịnh Diễn, lại kinh ngạc kêu lên: “Tiểu Thịnh, sao con trông như già thêm mấy tuổi vậy?”
Thịnh Diễn cứng mặt giải thích: “Mẹ, chắc do trên đảo nắng quá.”
Mẹ tôi gật đầu: “Đúng là nắng thật nhưng Tiểu Thịnh đẹp trai, càng trưởng thành càng phong độ.”
Thịnh Diễn vui hẳn: “Mắt nhìn của mẹ đúng là tốt.” Rồi cậu quay sang tôi: “Du Thu, anh thấy sao?”
Tôi phản xạ trả lời: “Đẹp trai, em đẹp trai nhất.”
Thịnh Diễn cười lộ hàm răng trắng, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Đáp đúng rồi, em thưởng cho anh. Em đã đổi vé máy bay của hai chúng ta rồi, có thể ở đây thêm mấy ngày.”
Tôi chưa kịp hiểu: “Ở thêm mấy ngày làm gì?”
Thịnh Diễn đeo kính râm, cười đắc ý: “Chẳng lẽ anh không muốn thử ở bãi biển sao?”
Gió biển ấm áp thổi tới, lật nhẹ trang của cuốn sách cũ trên bệ cửa sổ.
[HOÀN CHÍNH VĂN.]