Một Omega chưa bị đ/á/nh dấu hoàn toàn mà lại phát tình trong quán bar, tôi không thể không biết điều đó có nghĩa là gì. Tất cả các Alpha trong quán đều cảnh giác nhìn về phía tôi và Lâm Du, đua nhau giải phóng pheromone, tạo thành một thế trận tranh giành ngầm trong không khí.
Lâm Du dường như cũng nhận ra nguy hiểm bên ngoài, chủ động để lộ cái tuyến hương thơm ngọt, chưa bị đ/á/nh dấu ra trước mặt tôi: "Anh Mộc, em thật sự rất khó chịu, anh cho em một dấu tạm thời thôi, dù chỉ một cái thôi cũng được, có được không?"
Một Omega có độ tương thích 100% phát tình trước mặt Alpha, thì dù Alpha có ý chí kiên định đến đâu cũng sẽ bị mê hoặc đến mức ý thức phân tán, dẫn phát bản năng đ/á/nh dấu trong kỳ mẫn cảm.
Tôi cúi đầu cắn xuống, tiêm pheromone của mình vào tuyến hương của Lâm Du. Lâm Du dùng hai tay ôm lấy cổ tôi, hôn lên đó: "Anh Mộc, anh đ/á/nh dấu vĩnh viễn em đi, em thật sự rất khó chịu."
Tôi nắm ch/ặt cúc áo sơ mi của mình, muốn giữ ch/ặt em bé O đang không yên phận trong lòng: "Đợi đã, cậu đừng có... tôi, tôi không thể..."
Đúng lúc đó, cửa quán bar bị ai đó đ/á văng ra.
Một bóng hình cao lớn xuất hiện ngoài cửa, mang theo áp lực cực thấp. Tần Trầm sải bước đi vào, nhấc bổng cậu Omega trong lòng tôi lên. Ánh mắt anh chỉ dừng lại một giây nơi cái cổ vừa bị đ/á/nh dấu tạm thời, không hề nán lại mà ném thẳng cậu ta vào lòng người hầu, sau đó nghiêng đầu, nhàn nhạt nói một câu vào tai nghe: "Ngụy Học Lễ, tôi ném Omega nhà cậu ra ngoài rồi đấy, tự lại mà đón."
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói ôn hòa nhưng có chút nhạt nhẽo: "Làm phiền anh rồi."
Thực ra từ lúc Tần Trầm xuất hiện, tôi đã sợ đến mức tỉnh táo lại phân nửa. Khi Lâm Du bị xách đi, cảm thấy môi hở răng lạnh, tôi chủ động giả vờ mơ màng quàng tay lên cổ anh, hôn lên người trước mặt: "Chồng ơi, hôn cái nào."
Nhưng Tần Trầm chỉ cúi đầu nhìn tôi với đôi mắt lạnh lẽo như sương giá, không hề có ý định để tôi trốn tránh: "Tôi là ai? Chồng em... là ai cơ?"
Tần Trầm giơ tay tháo tai nghe ném lên ghế sofa. Sau đó, anh đưa ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên, bắt tôi phải ngước nhìn anh. Tay kia cầm một chai rư/ợu, trực tiếp đổ vào miệng tôi: "Nhìn cho kỹ chưa, tôi là ai?"
Ánh đèn trong quán bar ngũ sắc rực rỡ. Tôi mơ màng ngước mắt nhìn anh: "Anh, anh là Tần Trầm."
Sự lạnh lẽo trên người anh vơi đi vài phần sau câu nói của tôi. Nhưng anh vẫn sa sầm mặt, nhìn tôi băng giá: "Em thích Omega lắm sao? Omega tốt đến thế à? Hay là trong thâm tâm em vốn dĩ đã sẵn lòng để pheromone chi phối?"
Tôi theo phản năng thốt lời phản bác: "Tôi là Alpha, thích đ/á/nh dấu Omega là bản năng mà!"
Lời vừa ra khỏi miệng, nhìn thấy ánh mắt chợt tối sầm lại của Tần Trầm, tôi liền hối h/ận ngay. Dù thế nào đi nữa, anh ấy cũng là người yêu của tôi. Tôi có ra sao cũng không nên nói lời như vậy để làm tổn thương anh ấy.
"Tôi không có ý đó..."
Tần Trầm không nghe tôi nói, chỉ vỗ vỗ vào eo tôi: "Không phải em bị dẫn dụ ra kỳ mẫn cảm rồi sao?"
Tôi nhận ra anh định làm gì, lập tức vùng vẫy kịch liệt: "Ơ, không được đâu, chỗ đó là để bài tiết mà..."
Tần Trầm chỉ trầm giọng xuống, giữ ch/ặt lấy eo tôi. Trong lúc tôi đang r/un r/ẩy dữ dội, anh mang tính chất vỗ về một chút: "Chỗ bài tiết cũng có thể mà, em thiên tư hơn người."
Thiên tư hơn người cái con khỉ ấy, lời nói thô thiển của anh nghe gượng gạo quá đi mất! Bây giờ dỗ dành Omega đâu có thịnh hành kiểu thuật ngữ khuyến khích này nữa chứ?
Đêm còn dài, định sẵn là một đêm không ngủ.