Anh quay đầu lại, ánh mắt lạnh băng quét qua bàn tay của bạn cùng bàn.

Bạn cùng bàn bị ánh mắt ấy làm cho lạnh sống lưng, cẩn thận liếc về phía trước một cái rồi càng xích lại gần tôi hơn.

Cậu ấy nhỏ giọng nói:

"Học bá gần đây tâm trạng không tốt à? Tôi chọc gì cậu ấy sao? Sao cứ cảm thấy ánh mắt cậu ấy nhìn tôi lạnh quá."

Tôi lập tức vòng tay qua vai bạn cùng bàn, ghé sát mặt cậu ấy rồi thì thầm:

"Asher chẳng phải lúc nào cũng lạnh lùng thế sao? Anh ta vốn đâu cùng một thế giới với chúng ta."

Những ngón tay đang nắm bút siết ch/ặt đến mức trắng bệch.

Tôi mơ hồ cảm nhận được mùi tuyết tùng đang lan ra xung quanh.

Hừ.

Tôi cười lạnh một tiếng.

Tính Asher lạnh như băng, lại chẳng biết dỗ dành người khác.

Một khi gh/en, anh chỉ biết dùng pheromone áp chế tôi, quyến rũ tôi, hoặc kí/ch th/ích tuyến thể khiến tôi khao khát anh.

Nhưng mà...

Theo đuổi vợ mà dựa vào pheromone thì tính gì chứ?

Đương nhiên vẫn phải xem có thật lòng hay không.

"Đừng nói về anh ta nữa. Tối nay đi chơi đi. Trường bên cạnh mời tôi đi ăn, nghe nói có mấy Omega xinh lắm."

"Thật hay giả vậy?"

Alpha ngồi bàn trên lập tức quay đầu lại, vẻ mặt đầy phấn khích nhìn tôi.

"Đã bao giờ tôi lừa cậu chưa?"

"Eugene, trước đây chẳng phải cậu thích Reese sao? Gần đây chẳng thấy cậu nói chuyện với cậu ấy nữa."

Tôi hất cằm, ra hiệu cho cậu ta nhìn về phía Asher, giọng điệu đầy trêu chọc:

"Chẳng phải bên cạnh mỹ nhân có một con chó dữ canh chừng sao? Tôi đâu có cơ hội ra tay."

14

Trong giờ học tôi uống hơi nhiều nước, đến tối tan học, việc đầu tiên tôi làm chính là chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nhưng lúc ấy chẳng còn tâm trạng để quan tâm.

Mãi đến trước cửa nhà vệ sinh, Asher mới túm lấy tôi.

"Khốn kiếp, anh mau buông ra, tôi đang gấp!"

Tôi sốt ruột đến mức hai chân run lên, nhưng tay vẫn bị anh nắm ch/ặt không chịu buông.

Thấy tôi thật sự sốt ruột, Asher lại khẽ bật cười, tiến lên một bước ép tôi vào tường.

"Có Omega xinh đẹp thì em chạm vào được sao?"

Thấy anh vẫn không chịu buông, tôi nghiến răng khiêu khích:

"Chẳng phải cũng chưa có Alpha nào thử sao? Người bị anh đá/nh dấu là tôi, chẳng qua chỉ có thể sinh con thôi. Đâu có nói tôi không thể để Omega khác sinh con cho tôi!"

Anh cụp mắt xuống, không nhìn ra vui gi/ận, khóe môi thậm chí còn hơi cong lên.

"Eugene, tôi nghe nói lúc nhịn quá lâu, cơ thể sẽ đặc biệt... nh.ạy cả.m."

"Anh muốn làm gì?"

Tôi cảnh giác nhìn anh.

"Thầy giáo từng dạy rồi, thực chiến mới biết chân tướng. Tôi muốn thử xem lời đồn có thật hay không."

Hơi thở anh trầm xuống.

Anh áp sát môi tôi, cắn lấy, ánh mắt mang theo vẻ khiêu khích quen thuộc mà tôi thường dùng, hơi thở nặng nề, nhất quyết không chịu buông.

Lúc tan học, mặt trời đã dần khuất sau đường chân trời.

Đến khi tôi khóc đến đỏ cả mắt trở về nhà, mặt trăng đã lên cao.

Bác bảo vệ ở cổng trường thấy mắt tôi đỏ hoe, quần áo trên người nhăn nhúm, còn tốt bụng hỏi:

"Hai đứa đá/nh nhau đấy à?"

Tôi khóc đến mức không ngừng được, bàn tay vẫn bị Asher nắm gọn trong lòng bàn tay.

Ánh mắt anh tràn đầy vẻ thỏa mãn, hiếm khi lộ ra chút lười biếng, tâm trạng dường như rất tốt, bình thản trả lời:

"Cũng có chút mâu thuẫn, nhưng đã giải quyết xong rồi ạ."

"Vậy thì tốt. Mau về nhà ăn cơm đi, muộn lắm rồi."

Asher nắm tay tôi, từng bước đưa tôi ra khỏi trường.

Tôi chậm chạp đi phía sau anh.

Trong đầu toàn là những lời anh vừa ép tôi trả lời:

"Tôi là gì của em?"

"Chồng... hu hu... anh là chồng tôi..."

"Ngoan, lần sau còn dựa sát vào người khác như vậy nữa không?"

"Không."

"Nếu người khác hỏi tôi là ai thì sao?"

"Chồng... ưm ưm..."

"Ngoan lắm, Eugene."

Đúng là ký ức không thể nhìn thẳng vào!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm