Ta đưa tay xuống dưới, sờ trúng miệng y, dùng tay cạy hàm răng y ra. Tư Mã Tục liền ngậm lấy ngón tay ta, dùng răng nanh khẽ cọ, mang theo vài phần ý vị đe dọa.
Giang Trạch Xuyên liếc nhìn chỗ chăn đang nhô lên, ánh mắt âm lãnh: "Ta không thử đâu. Đã từng nếm qua công công rồi, người khác làm gì còn dư vị gì nữa?"
Khốn nạn!
"Giang đại nhân!" Sắc mặt ta lạnh xuống. Đầu ngón tay bị Tư Mã Tục c.ắ.n đến đ/au điếng. Dẫu á/c danh của ta đã vang khắp hoàng cung, nhưng ta vẫn không muốn để Tư Mã Tục nghe thấy những thứ dơ bẩn này.
Ta nắm ch/ặt lấy cổ tay Giang Trạch Xuyên, gạt hắn ra: "Nói chính sự đi." Làm gì chỉ có chuyện hắn đặc biệt tới đây để xem Xuân Cung Đồ của ta.
Giang Trạch Xuyên rủ mắt, đầu ngón tay xoa nhẹ lên cổ tay nơi ta vừa chạm vào: "Chuyện này hệ trọng, e là người ngoài không nghe được."
Ta đang mải mê trêu đùa môi lưỡi Tư Mã Tục, có chút t/âm th/ần xao nhãng: "Vậy thì để ngày mai hãy nói."
Giang Trạch Xuyên khựng lại, im lặng một lúc: "Cũng không thể đi không một chuyến. Thường Thanh tạm thời không thể g.i.ế.c, xả gi/ận xong thì thả ra đi."
Hắn cúi người xuống, chống tay lên giường áp sát ta, ghé tai ta nói nhỏ: "Quan trọng là Chương Thái phó, công công định lúc nào ra tay? Hôm nay lão lại dâng sớ hạch tội Đại điện hạ, Đại điện hạ đã không chờ nổi nữa rồi."
Tư Mã Việt một tay che trời, duy chỉ có Chương Thái phó mới có gan m/ắng thẳng mặt hắn trên triều đình. Lão nhiều lần dâng sớ, liệt kê tội trạng của Tư Mã Việt. Thời gian qua, Chương Thái phó đã đưa ra bằng chứng thép về việc Tư Mã Việt kết đảng mưu lợi, tham nhũng và g.i.ế.c người vô độ. Tư Mã Việt vì thế mà gặp rắc rối không ngừng, đến cả Hoàng đế cũng bắt đầu có lời trách móc hắn.
Ta nghe thấy giọng nói bình thản của chính mình: "Đã biết. Bảo Điện hạ cứ chờ đi, trong vòng một tháng sẽ có tin vui."
Dưới lớp chăn, Tư Mã Tục đang gặm nhấm ta như một con ch.ó nhỏ vẫn chưa hề hay biết. Ngay trong ngày y hầu hạ ta, ngay trước mặt y, cách một lớp chăn mỏng, ta và Giang Trạch Xuyên đang bàn bạc việc g.i.ế.c c.h.ế.t ân sư của y.
Giang Trạch Xuyên cười khẽ một tiếng, vén lọn tóc bên thái dương cho ta: "Vẫn là ngươi khiến người ta yên tâm nhất. Đông Xưởng cũng nên chỉnh đốn lại rồi, bằng chứng trong tay Chương Thái phó không phải người thường có thể lấy được. Cẩn thận kẻo có q/uỷ bên cạnh."
Lòng ta chấn động, rủ mắt thận trọng đối phó: "Chuyện của Đông Xưởng không phiền Giang đại nhân nhọc lòng."
Giang Trạch Xuyên nghiêng đầu, đầu ngón tay lướt từ thái dương xuống cằm: "Ngươi nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao?"
Hắn lùi lại một chút, ánh mắt lướt qua lớp chăn, đối diện với mắt ta, thở dài: "Thường Lạc, ta hối h/ận rồi."
Tim ta như ngừng đ/ập. Không dám cử động, chỉ chờ hắn nói tiếp. Giang Trạch Xuyên ghé sát, thu trọn bóng hình ta vào đôi đồng t.ử đen kịt. Hắn đột nhiên ấn mạnh tay lên chỗ tay ta qua lớp chăn, "Xem ra ngươi thực sự rất hài lòng với món đồ chơi bên trong này, đang nói chuyện với ta mà vẫn còn tâm trí đùa giỡn hắn." Ánh mắt hắn hạ xuống, dừng lại trên môi ta, y hầu khẽ chuyển động.
Hắn ghé lại gần. Khi sắp hôn lên, ta chán gh/ét né đầu sang một bên. Hành động này đã chọc gi/ận Giang Trạch Xuyên.
"Ta không được chạm vào nữa sao?" Hắn bóp lấy mặt ta, c.ắ.n mở môi ta, đi/ên cuồ/ng nhồi nhét môi lưỡi vào.
Sự căng thẳng và kháng cự của ta thông qua cử động cơ thể đã truyền đến Tư Mã Tục. Y động đậy, giống như muốn hất tung chăn ra. Ta vừa phải chịu đựng Giang Trạch Xuyên, vừa dùng tay ấn ch/ặt gáy Tư Mã Tục, hai chân kẹp lấy y, không cho y lo/ạn động. Không được ra ngoài. Nếu Giang Trạch Xuyên nhìn thấy y, mọi thứ sẽ kết thúc. Bao nhiêu mưu đồ trước đây sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt.
Tư Mã Tục nắm lấy cổ tay ta, hơi thở nặng nề phả lên đùi ta, rồi y c.ắ.n mạnh một cái. Có những giọt nước nóng hổi rơi trên đùi ta, một giọt, hai giọt... Nóng đến mức khiến ta r/un r/ẩy.
Lúc Giang Trạch Xuyên buông ta ra, đầu lưỡi ta đ/au rát. Ta lạnh mặt, vung tay t/át hắn một cái thật mạnh. Khóe môi Giang Trạch Xuyên bị đ.á.n.h rá/ch, nhưng hắn chỉ điềm nhiên lau đi, khẽ cười một tiếng: "Ngày mai đưa hắn sang chỗ ta đi, để ta xem món đồ này có bản lĩnh lớn đến mức nào."
Ta thở hắt ra, hóa ra hắn hối h/ận chuyện này. Hắn đứng thẳng người, sửa sang lại y phục, lại trở thành vị Thủ phụ đại nhân đạo mạo: "Nghỉ ngơi sớm đi, đừng chơi quá đà."
Giang Trạch Xuyên đi rồi. Cửa vừa đóng lại, Tư Mã Tục đã hất chăn ngồi dậy. Y bị vây kín đến mức mồ hôi đầm đìa, nhìn chằm chằm vào môi ta một hồi lâu, giống như bị thứ gì đó đ.â.m trúng, đôi mắt đỏ rực như muốn nhỏ m/áu. Y đưa tay ra, im lặng lau miệng cho ta. Đầu ngón tay thô ráp m/a sát trên làn môi đỏ tươi, càng lau càng mạnh.
Rất đ/au. Nhưng ta không ngăn cản. Đau một chút cũng tốt. Cũng còn hơn là đ/au mà không cảm nhận được gì.
"Tại sao lau không sạch?" Chân mày Tư Mã Tục đầy lệ khí, giống như sắp tức phát khóc đến nơi. Chẳng còn cách nào, y cúi người xuống, ngậm lấy môi ta, tẩy rửa từ trong ra ngoài.
Cho đến khi trong miệng đầy mùi m.á.u tanh. Tư Mã Tục mới buông ta ra, trán tựa vào trán ta, rủ mắt nói: "Ta sẽ g.i.ế.c hắn." Không phải lời hứa, cũng không phải tuyên ngôn, mà là một lời khẳng định.